️ Truyện chữ Cố Tổng Chúng Ta Ly Hôn Đi Chương 123: Cố Tình Thân Mật Tiếng Việt bản dịch Full tại Toptruyenhaynhat Chúng ta ly hôn đi - Khải Ly ~ Chương 5 Butterflies don't know the color of their wings, but human eyes know how beautiful it is. Likewise, you don't know how good you are, but others can see that you are special. Dưới đây là các thông tin và kiến thức về chủ đề toàn giới giải trí đang đợi chúng ta ly hôn hay nhất do chính tay đội ngũ leading10 chúng tôi biên soạn và tổng hợp: Chúng ta ly hôn đi - Khải Ly ~ Chương 1 Khi những suy nghĩ của bạn có mục đích, bạn đã được xếp vào nhóm người mạnh mẽ. Những người này xem thất bại là một trong những con đường dẫn đến thành công. Mí mắt của Mạc Vân Sam gục xuống, lung lay đi về phía trước. "Đi hướng bên này, ngoan." Ngữ khí của Ân Như Ly mềm nhẹ hơn rất nhiều, bước chân nỗ lực dẫn đường cho Mạc Vân Sam đi về hướng xe. "Hồ ly tinh, tôi rất khổ sở, tôi vì sao lại khổ sở như vậy?" f02y1A. 1Ting… tong… ting… tong…Chiếc kim đồng hồ treo tường chỉ đến số chín, phát ra chín tiếng chuông báo giờ, phảng phất như thông báo, thời gian yêu đương đã hết, cần trở về với thế giớ thực Kiếm Vân đột nhiên mở mắt, phát hiện mình đang năm sát vào một cô gái đang khỏa thân, thân thể này thật ấm áp, thật mềm mại, anh rất muốn lại ôm ấp một chút, nhưng mà nên tỉnh lại thôi, thời gian dạy học đã hết, anh không muốn cho những người giúp việc nhàn rỗi có chuyện để cô gái bên người ra, anh ngồi dậy, nhăn trán nhíu mày, nhớ ra anh còn có việc phải xử lý. Trước đây anh luôn chuẩn bị trước, nhưng hôm nay là chuyện ngoài ý muốn, vẫn xử lý được, nếu không thể sẽ để lại hậu quả khó lường.“… Kiếm Vân”, La Vũ Tịnh lúc tỉnh lại, phát ra tiếng nói mơ màng nũng nịu, cô vừa mới nếm thử mây mưa, cảm thấy thân thể đau đau, lại thấy vui mừng cho quan hệ mới của hai người, bọn họ đã đi đến bước này rồi, đây quả là món quà sinh nhật đẹp đẽ.“Mặc quần áo vào đi!” Tề Kiếm Vân đặt tay lên trán, lộ ra một vẻ mặt không kiên nhẫn.”Còn nữa, gọi tôi là thầy”.Anh mặc dù lưu luyến sự mềm mại tuyệt vời của cô, nhưng không nghĩ đeo gông vào cổ. Nếu lỡ cha mẹ hai bên biết được, khảng định là sẽ xúc tiến hai người qua lại, mau chóng kết hôn. Anh không muốn phải làm theo sự sắp đặt. Hồng nhan tri kỷ của anh còn nhiều lắm, không đến lượt cô nhóc này nữa đây là lần đầu tiên của cô, anh đã phá vỡ nguyên tắc của chính mình, tuyệt đối không chạm vào xử nữ’. Thật không hiểu mình sao lại làm thế, cho dù cô có ngọt ngào, thì anh cũng không thể làm việc nhất thời xúc động như thế chứ. Bây giờ phải nhanh giải quyết mọi nhiên, La Vũ Tịnh cảm thấy lạnh, mặc dù vẫn đắp chăn nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh, giống như nghe thấy tiếng băng vỡ. Giấc mộng vừa rồi đã kết thúc, chỉ cách có mấy giây mà thế giới đã thay đổi rồi.“Anh… định đi đâu?”âm thanh nho nhỏ phát ra, cô vẫn dũng cảm mở không trả lời, mặc xong quần áo, cũng không liếc đến cô một cái, lập tức mở cửa ra khỏi phòng, cô chỉ nhìn thấy một cái cánh tay, một cái lạnh lùng. Không đủ sức xuống giường, không đủ sức mặc quần áo, hơi lạnh cứ thế xâm nhập vào cơ thể cô, vào lòng là kết cục thế nào? Cô không thể tin được, cũng không muốn tin tưởng, sau khi có được cô anh lại lạnh lùng bỏ đi như thế, trong đôi mắt không có một tia ấm áp, cứ giống như chuyện vừa xảy ra không là gì cả, thậm chí là một trò chơi hay một giấc mơ?Không, cô không muốn chấp nhận sự thật này. Cô bắt đầu tìm lý do cho anh, có thể anh có việc gì đó cần làm gấp, có thể anh sợ bị bố mẹ cô trách tội, có lẽ nói năng của anh không tốt, không thể hiện ra được nên mới chọ cách rời nhiêu tình cảm thầm mến ôm ấp trong hai năm, làm cho cô nhất định tin tưởng, sự trả giá của cô sẽ được quý trọng, dù sao khi yêu con người ta đều thay đổi, vừa đơn thuần vừa ngu xuẩn trong lòng tràn đầy hy vọng, mặc kệ sự thật tàn nhẫn có buông mươi phút sau, cánh cửa phòng lại mở, cô vui sướng ngẩng đầy lên. Không nghĩ là anh sẽ quay lại, có thể anh nhớ đến lời mà anh muốn nói? Có lẽ anh muốn cho cô một niềm vui bất ngờ, muốn tặng cô một bông hoa hay một chiếc nhẫn? ta đến chết vì cái con nhỏ này mất thôiTề Kiếm Vân trong túi lấy ra một cái hộp giấy, đặt lên bàn “đây là thuốc tránh thai, mau uống nó đi”.Anh tự hỏi rồi tự hỏi, La Vũ Tịnh chắc chắn là không có thói quen dùng thuốc tránh thai, thế nên chỉ có uống sau. Tất cả đều là do anh nhất thời hỏng não, dù thế nào cũng nên lao đi mua đồ bảo hộ chứ, bây giờ thì mất bò mới lo làm dù thế nào, anh cũng không muốn mình có cái đúa con ở tuổi này, anh mới hai mươi ba tuổi, nếu có thì cũng phải bảy năm nữa bây giờ anh ba mươi tuổi, có lẽ anh sẽ cho rằng La Vũ Tịnh rất thích hợp để lấy làm vợ, hiền lành biết nghe lời, nhưng đấy là chuyện của sau này, trước mắt anh chỉ cảm thấy ảo não, chỉ nghĩ mau chóng xong Vũ Tịnh nhìn gói thuốc anh đặt trên bàn, không nói được nửa lời, giấc mơ lại tan biến, lòng lại một lần nữa đau thương, thì ra giấc mơ cũng chỉ là giấc mơ, giống như một nắm bột phấn, thổi nhẹ cái là bay hết.“Chuyện này không được kể cho ai biết, nghe rõ chưa? Nếu không đừng trách anh”. Anh tin tưởng cái cô gái nhu nhược này sẽ không dám làm trái ý anh, huống chi việc này nói dối cô cũng có lợi, hắn thấy đối với sự gia giáo của gia đình họ tề, liệu có thể tha thứ cho cái hành động hoang đường này nữ dù sao cũng không bình đẳng, cứ như bố mẹ anh chỉ suốt ngày khuyên anh đừng gây thị phi, nếu đổi lại mà là con gái thì khéo bố mẹ anh nhốt luôn ở nhà quá đi?Cô gật đầu, trong cổ như muốn phát ra tiếng gì, như mở miệng lại không ra âm. Là ai đã bóp chặt cổ cô, là ai không cho cô hô hấp?“Tốt lắm” anh xoay người rời đi, lại là rời đi. Lần này là rời đi thật sự, anh quyết định dừng việc làm gia sư, việc này một lần là đủ rồi, nếu cô còn muốn thực sự với anh, thật sự là đâm đầu vào tường đá luôn chỉ dạo chơi mà thôi, người phụ nữ nào cũng vậy, trả lại bông hoa về với tự nhiên, không để lại dấu điều anh không hề nghĩ đến, cô gái trước mặt anh đã nói cả đời này chỉ yêu mình anh, cho dù trời có sập xuống thì cũng chỉ vẫn chỉ yêu một mình cửa bị đóng lại, La Vũ Tịnh một mình ngồi trên giường vẫn không nhúc nhích. Người như bị hóa đá, đến tận mười hai giờ đêm. Ngày sinh nhật của cô đã trôi qua, đã chia tay với cô bé ngây ngô, chờ đón một cuộc sống chân thật mà cũng rất tàn nhẫn...2“Con có thai phải không”?Vào một buổi sáng sớm của ba tháng sau, Liên Phượng Tường hỏi con gái, sau nhiều ngày thấy những dấu hiệu bất thường ở con gái, bà không khỏi nghi là đứa con gái, đi đâu cũng có xe đưa đón, theo lý thuyết mà nói thì không thể xảy ra vấn đề, nhưng mỗi buổi sáng đều thầy nó nôn mửa, co thể không thấy có vẻ gầy yếu nữa mà ngược lại còn trở nên đầy đặn, thực sự là không thích phòng tắm, La Vũ Tịnh lấy khăn mặt lau qua khéo miệng nói “con, con cũng không biết nữa…”.“Con không biêt? Sao con lại không biết?, rốt cuộc thì con đã gây ra chuyện gì rồi, nghe cách nói của con là mẹ thấy có vấn đề, bình thường mẹ đã dạy dỗ con như thế nào?”. Liên Phượng Tường nóng nảy ép hỏi, quên mất hình tượng hình tượng của một vị phu nhân hàng ngày, giờ phút này bà đang là một người mẹ thực sự tức Vũ Tịnh cúi đầu, đây là gia đình của cô, nơi cô luôn sắm vai một đứa con ngoan ngoãn, tốt nhất là không tiếng nói, chỉ nên im lặng mà tồn nhưng từ ba thắng trước, sau khi vĩnh biệt cuộc đời xử nữ, cô bắt đầu có ý chí của mình, ngày hôm đó cô trái lo phải nghĩ, không có cách nào uống được viện thuốc kia, có lẽ đây là cơ hội để cô mang đứa con của anh, nếu cô uống thuốc không phải là sẽ mất đi cơ hội đó sao?Đứa con của anh sẽ rất giống anh, thông minh, tự tin, kiêu ngạo. Chỉ cần có thể có đứa con này, chẳng khác nào có được anh, không phải sao?“Hôm nay không cần đi học, chiều nay ta đưa con đi bệnh viện khám, phải tìm lấy một bác sĩ có thể tin tưởng, biết giữ bí mật, nếu không nhà ta sẽ mất hết mặt mũi vì con” Liên Phượng Tường nhanh chóng đưa ra quyết định, trong đầu lúc này một mặt nghĩ chọn người, mặt khác quay ra đau lòng mắng con tức giận huyên náo trong phòng ngủ, mơ hồ rơi vào đôi tai một người khác đang ngồi ở đầu bàn ăn. Nhưng người đàn chủ nhân của nó vẫn thản nhiên dùng bữa sáng, không chút để ý trong nhà này phải nói là không có nam chủ nhân, mà chỉ có nữ chủ nhân, tuy ở bên ngoài ông là một người chỉ lãnh đạo, nhưng lúc về đến nhà ông chỉ ngồi kiêu ngạo hút thuốc, để cho vợ có thể chỉ đạo việc trong Phượng Tường đi ra từ phòng con gái, vào phòng ăn, chỉ thấy ông chồng vẫn đang nhấm nháp cà phê, một cái nhíu mày cũng không có, chỉ thản nhiên nói “Trà sữa của em lạnh cả rồi, tốt hơn nên đổi lại”.Hức làm cha kiểu gì đây ???Người giúp việc nghe thấy, liền chạy đến mang trà đi đổi lại “xin bà chờ một chút”. Liên Phượng Tường gật nhẹ đầu, chờ người giúp việc đi rồi mới mở miệng nói với chồng “Cái đứa con gái giống như con thỏ nhỏ nhà ta, tự nhiên lại làm cho em gặp phiền toái lớn”.La Thắng Bình buông tách cà phê, cười thích thú “em luôn có biện pháp giải quyết mà, em chính là thiên thần hộ mênh của gia đình này”.“Lấy được em là anh có phúc”, Liên Phượng Tường hừ lạnh một tiếng, vẫn chưa cho chồng biết sự đã sớm có chủ trương, nếu con gái thực sự mang thai, thì cái việc phá thai này nhất định không để cho ai biết, tốt nhất là cho đi du học lấy cái bằng câp danh giá, sau này về nước lại là một cái thiên kim tiểu thư danh Thắng bình cười, sau hai mươi năm kết hôn, ông thường cảm thấy nếu để vợ ra ngoài công tác, nói không chừng thành tựu so với ông cũng chả nhiên buổi chiều, Liên Phượng Tường cùng con gái bước vào phòng khám sản khoa. Hai mẹ con đều đội mũ đeo kính, sợ bị người ta phát hiện, lại có vẻ như dấu đầu hở khi bác sĩ kiểm tra, xác định là La Vũ Tịnh mang thai ba tháng. Liên Phượng Tường tự trấn an chính mình, xin bác sĩ giữ bí mật, đến khi có được lời cam đoan của bác sĩ mới cùng con gái rời lát sau về đến nhà, Liên Phượng Tường lôi con gái vào phòng, vừa bỏ mũ và kính ra lập tức tát cô một cái “Cái con ranh này, tận ba tháng rồi mà không hé răng, nếu mẹ không phát hiện mày chờ bụng phỡn ra sao? Tốt nhất bây giờ còn kịp, nhất định phải bỏ nó. Con cũng sắp tốt nghiệp rồi, không thể để phát sinh cái loại này cho người ta gièm pha”.Liên Phượng Tường cho dù đối với con gái chưa bao giờ cưng chiều nhưng cũng chưa bao giờ thô bạo, đây là lần đầu tiên bà đánh con, nếu không phải nghĩ đến La Vũ Tịnh đang mang thai, không chừng bà muốn chân đá tay một cái tát, mặt La Vũ Tịnh đỏ lên, nhưng cô cũng không ôm lấy mặt, ngược lại hai tay cô ôm lấy bụng bảo vệ sinh mệnh bé nhỏ “Không, con tuyệt đối không bỏ đứa bé này, nó là con của con cùng Tề đại ca…”.Không biết cô đã từng nghe ai nói qua, nếu một người phụ nữ muốn sinh con với một người đàn ông, thì chính là vì yêu anh tâm tình của cô lúc này đúng là như vậy, nếu không giữ được Tề Kiếm Vân, cô cũng muốn giữ lại kết tinh của hai người, cho dù có ngốc nghếch nhưng cô không có biện pháp nào thông minh được, đây chính là yêu đi? Bảo vệ đứa bé này, cô cảm thấy có sức lực, để mà tiếp tục yêu anh.3“”Tề đại ca, con nói là Tề Kiếm Vân” Liên phượng tường lập tức bị thu hút, cảm thấy nghi ngờ, dù sao Tề Kiếm Vân ưu tú như thế, nghe nói bạn gái cũng không thiếu, con gái bà làm sao mà trói được hắn?Mẹ có thể nghi ngờ lời nói của cô sao? Đôi mi cô nhíu lại, đây là chuyện có thể đùa được sao? Sống đến mười tám tuổi, cô chỉ yêu có một người, thì chỉ có Tề Kiếm Vân, cô không thể tưởng tượng được mình có thể thân mật được với người con trai này cô nghiêm mặt nói “Con xác định, trăm phần trăm xác định, cho dù xét nghiệp DNA cũng có thể”.“Ngoái nó ra, con cũng không có cơ hội để cùng ai làm bậy, đúng rồi chính là nó!” Liên Phượng Tường càng nghĩ càng thấy hợp lý, ba tháng trước Tề Kiếm Vân đột nhiên từ biệt không làm gia sư nữa chắc là bởi vì “gặp chuyện không may” nên mới nghĩ chạy, giờ làm sao đây? Đương nhiên phải bắt hắn chịu trách nhiệm làm cha Vũ Tịnh trong lòng đột nhiên rung động một chút, không biết là mẹ đang suy nghĩ cái gì? Tề Kiếm Vân liệu có nổi điên không? Anh ấy căn bản không muốn có đứa bé, nếu anh ấy biết được hẳn là sẽ rất tức lẽ trong đầu cô nghĩ rất đơn giản, rất chân thành, đến liều lĩnh, thậm chí không để ý đến sự nghiệp học tập cùng tiền đồ, đã quên đi bản thân mình, người như Tề Kiếm Vân có thể hiểu hết được con người cô sao?Liên Phượng tường cười lạnh, chỉ thẳng vào con gái, khó khăn nói một câu khen ngợi “con làm tốt lắm”.Cô chưa kết hôn mà mang bầu tự nhiên lại được mẹ khen ngợi? La Vũ Tịnh còn chưa kịp trả lời thì mẹ đã ra khỏi phòng, tiếng cười vẫn còn vang cô sẽ quyết định thế nào đây? Bắt cô bỏ đứa bé của Tề Kiếm Vân? Hay đưa cô ra nước ngoài để tránh dư luận? Cô chỉ có tưởng tượng được những kết quả này, như thế nào cũng không thể nghĩ đến giấc mơ của cô sẽ có một ngày trở thành hiện thực…Đêm đó La Thắng Bình nghe xong lời mà vợ vừa nói, cắm thiếu chút nữa rớt xuống đến ngực. Cái đứa con gái luôn im lặng đến mức không có tiếng của bọn họ, từ lúc nào mà lại dám gây ra một trận phong ba thế này.“Em nói thật chứ, Vũ Tịnh mang thai con của Tề Kiếm Vân? Con bé mới mười tám tuổi, vẫn còn là một đúa trẻ mà”. La Thắng Bình cũng không hỏi đến học hành cùng cuộc sống của con gái, toàn quyền đều giao cho vợ ông xử lý, ông còn tưởng rằng con gái mình cái gì cũng không biết, hóa ra là đã nhảy lớp đến được trình độ này.“Mười tám tuổi đã sớm có khả năng sinh dục lâu rồi, ông còn nghĩ nó là trẻ con sao?” Sau chuyện này Liên Phượng Tường đối với con gái đã thay đổi rất nhiều, cái đứa con gái vô dụng này rốt cuộc cũng làm được một chuyện ra hồn.“Thế bây giờ chúng ra nên làm gì?” La Thắng Bình vẫn luôn tôn trọng ý kiến của vợ, nhất là những việc lõi đời, quan hệ xã giao, vợ ông là người hướng dẫn tốt Phượng Tường đã sớm có tính toán tốt, mỉm cười nói “may mắn đối tượng là Tề Kiếm Vân, đây là bất hạnh cũng là may mắn, thôi để cho hai đứa kết hôn đi! Dù sao Vũ Tịnh cũng không có cái tài cán gì, tiếp tục học cũng không có ý nghĩa, quan trọng nhất là tìm được một người chồng tốt, để sau này gánh vác sự nghiệp của chúng ta, anh thấy ngoài Tề Kiếm Vân ra còn có sự lựa chọn nào tốt hơn không?”.“Như vậy” sau khi được vợ thức tỉnh, La Thắng Bình chuyển từ kinh hoàng nhảy nhót sang vui sướng. “Anh thật sự là rất thích thằng bé này, chỉ sợ là nó không thích Vũ Tịnh thôi, nếu bọn chúng đã có con với nhau, tất nhiên là phải biết thời biết thế, thúc đẩy chuyện tốt mà làm thôi”.Hai vợ chồng họ bàn bạc một lúc, liền đưa ra quyết định, trong mắt bọn họ cuộc hôn nhân này không phải cầu là có được, cái gọi là đánh nhanh diệt gọn, không thừa dịp lúc này thì còn đợi đến khi nào, nhất định có thể trói chặt Tề Kiếm Vân.“Anh sẽ liên lạc với gia đình bên đấy, yên tâm sẽ theo lời em mà làm”.La Thắng Bình lấy giấy bút ra, ghi lại những ý chính của vợ, lần này đàm phán không thể thất bại, cần phải quyết định cuộc sống sau này cho con mới nhận được điện thoại, gia đình họ Tề mặc dù khiếp sợ nhưng lập tức đồng ý, họ đối với La Vũ Tịnh mà nói cùng có chút hiểu biết, đó là một cô gái bình thường ngoan hiền ngây thơ, chắc chắn là bị Tề Kiếm Vân cứng rắn đàn của họ từ bé đã thông minh, mọi thứ đều hơn người, cả phương diện tình yêu tính ra cũng là cao thủ, thậm chỉ còn làm cho họ phải thường xuyên lắc đầu thở dài, không biết có bao nhiêu cô gái vì nó mà tan nát cõi lòng. Thật không biết là đến khi nào nó mới chịu yên ổn mà dừng mươi ba tuổi mà đã cưới vợ, sinh con, ở xã hội hiện đại có vẻ như là hơi sớm một chút, nhưng đối với người làm cha, làm mẹ như họ mà nói, làm cho con sớm có trách nhiệm với gia đình, có thể coi là chuyển biến này không thể chậm trễ, hai người ngay lập tức gọi con tới, vừa thấy là bảo con cưới La Vũ Tịnh làm vợ, hơn nữa là càng nhanh càng tốt, nếu không để cô dâu lúc cưới bụng to rồi tiệc mất vui, hai gia đình lại không biết giấu mặt mũi vào nghe được tin La Vũ Tịnh mang thai, Tề Kiếm Vân mày nhíu chặt, không một chút vui sướng, chỉ thấy bực tức “dựa vào cái gì mà muốn con cưới cô ấy, cho dù là mang thai chắc gì đã là của con".4“Vũ Tịnh ngoan ngoãn như vậy, lại học ở trường nữ sinh, trừ con ra thì ai có thể tiếp cận con bé”, La phu nhân còn nói nếu cần có thể làm kiểm tra DNA, chẳng lẽ con muốn làm đến mức đấy”. Diệp đình Linh nhăn mặt trừng mắt nhìn con, thật không ngờ nó lại nói ra được câu như thế, rất không Triển Thần sớm đã đoán được cá tính của con, đưa ra một đề nghị không thể nào cự tuyệt “rất đơn giản, bây giờ con cưới La Vũ Tịnh, không ta sẽ tước bỏ quyền thừa kế của con”.“Đúng vậy, từ giờ trở đi con nên học việc tự túc tất cả đi” Diệp Đình Linh hoàn toàn tán thành quyết định của chồng. Hiện tại bà là một người mẹ, nhưng cũng là một người phụ nữ, tuyệt đối không thể để đàn ông bội tình bạc nghĩa với các cô gái ngây thơ được, cho dù đấy có là con trai mình thì cũng giống bao giờ Tề Kiếm Vân thấy cha mẹ mình kiên quyết như lúc này, xem ra anh không còn lựa chọn nào khác, chỉ còn cách chấp nhận cuộc hôn nhân lắm, La Vũ Tịnh cô làm tốt lắm, giả vờ điềm đạm đáng yêu, làm cho anh mât cảnh giác, còn nói là chỉ cần được ở cùng một chỗ với anh, việc gì cô cũng có thể làm, thực sự thì cô đã không từ thủ đoạn, muốn nắm giữ răng một cái, anh đồng ý “ cưới thì cưới, dù sao cưới ai thì cũng giống nhau!”.Anh trước sau gì rồi cũng phải lập gia đình, nếu La Vũ Tịnh đã sớm chứng minh khả năng sinh dục, anh cũng đỡ phải mất công tuyển chọn. Kết hôn cùng lắm chỉ là một cái loại hình thức kéo dài về sau, cô dâu là ai cũng đâu quan qua là anh quá tức giận vì bị người ta tính kế, đây tuyệt đối là kết cục mà La Vũ Tịnh cố ý săp đặt, anh sẽ không dễ dàng buông tha cho cô đâu, chờ mà xem đi.“Cưới người ta thì phải đối xử tử tế với người ta, không được đánh, không được mắng, biết không?” Diệp Đình Linh nhắc nhở con, trăm nghìn lần cũng không được nghĩ ngược đãi phụ nữ, đó là cái loại đàn ông không ra gì.“Con cam đoan sẽ không đánh cũng không mắng cô ấy” nhưng mà anh cũng sẽ không yêu, không thương.“Còn nữa, con không được chủ động đòi ly hôn, trừ khi là con bé yêu cầu” Tề Triển Thần lại đưa ra cái đề nghị hà khắc hơn.“Con đã biết”, Tề Kiếm vân nắm chặt hai nắm đấm, đây là âm mưu của âm mưu, thế mà hắn lại răm rắp nghe theo, tất cả là do cái con bé có cái vẻ bề ngoài ngây thơ ấy ban tặng, hắn nhất định sẽ nhớ trở lại phòng , Tề Kiếm Vân vung tay hất hết đồ vật trên bàn bay tung tóe, bực mình hét lên “con bé chết tiệt, dám hại ra à”.Tất cả sự mềm mại, ngọt ngào, thậm chí là sự run rẩy của cô tối hôm đó, hiện tại anh đều qui hết ra hai chữ “diễn xuất”, hóa ra phụ nữ có thể nham hiểm đến thế, kiến thức này anh chưa được biết, vậy nên mới phải trả giá chấp nhận cái hạn này, nhưng sẽ không chấp nhận số mạng của mình, thề có trời, anh mà không giáo huấn cô tử tế thì anh không phải Tề Kiếm Vân!Ngày cầu hôn ngày dạm ngõ, Tề Kiếm Vân bị cha mẹ giáo huấn từ tế, tùy theo bố mẹ đi đến nhà họ Thắng Bình và Liên Phượng Tường cũng không nghĩ được, tình hình có thểtiến hành thuận lợi như thế. Cái đứa con gái không có thuốc chữa kia, không ngờ có thể lấy được người con rể kiệt suất như thế, hơn nữa gia thế cũng rất hoành tráng, thật đúng là tổ tiên đã tích đức, tổ tiên đã phù hộ mà!La Vũ Tịnh nội tâm cực kỳ phức tạp, trăm ngàn lần không dám nghĩ đến là Tề gia chấp nhận hôn sự, lại càng không dám có cái hy vọng xa vời là Tề Kiếm Vân cam tâm tình nguyện. Vừa nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của anh, không cần hỏi cũng biết, anh là bị hai gia đình áp sự việc đang diễn ra, cô không khỏi chờ mong, có lẽ sau khi kết hôn anh sẽ dần dần tiếp nhận cô, thích cô?Một cái hy vọng nho nhỏ lại bị cô phóng đại, nhìn chung con người ta khi yêu chỉ nhìn thấy thứ mà mình mong nhìn thấy, mặc kệ sự thật có tàn nhân thế nào. Bản thân giống như một ngọn cỏ nhỏ, chỉ cần một chút không khí cũng có thể sinh tồn, thậm chí chính mình khỏe mạnh đứng lên.5Tề Kiếm Vân lặng vừa vào cửa thì yên lặng đứng một bên, phảng phất như tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến mình, hơn nữa lại càng không để ý người vợ tương lai của mình. Ban đầu anh đối với cô tương đối có thiện cảm, dù sao thì cũng xinh đẹp đáng yêu, đêm hôm ấy lại ngọt ngào như vậy, nhưng trải qua cái màn bức hôn đáng nhớ này, tất cả tình cảm đều biến thành căm bên chủ gia đình trò chuyện thân mật, rất nhanh chọn ngày tôt chức lễ cưới, tiếp theo là địa điểm, khách mời, tiệc cưới xa hoa, các chi tiết phiền phức với vẻ thích Đình Linh nhìn con dáng vẻ của con không yên lòng nói “trưởng bối chúng ta đang bàn bạc, các con ra vườn một chút đi, lâu rồi không gặp nhau! Muốn tâm sự gì thì tâm sự”.Trong con mắt người làm mẹ như bà, La Vũ Tịnh thật hiền lành ngoan ngoãn, hơn nữa mới mười tám tuổi đã sắp sửa làm mẹ, thật sự là trêu ngươi mà. Sau này phải “giám sát” con yêu thương cô bé nhiều Kiếm Vân khóe miệng hơi nhếch lên, nắm lấy tay La vũ Tịnh, phảng phất tình ý với cô dâu mơi, nhưng chỉ có họ mới biết đây là một hồi trí sức đấu anh dùng lực, để lại trên cổ tay cô một vòng tròn màu hồng, cô nửa tiếng cũng không kêu, im lặng chịu đã sớm đoán là anh sẽ tức giận, cô đã không làm theo mệnh lệnh của anh, còn làm cho sự việc đến ngày hôm nay. Nói vậy anh cho rằng mình đang bị đùa giỡn, cô chỉ mong anh cho cô cơ hội, sau khi kết hôn cô sẽ yêu thương anh, làm vợ hiền của là lần thứ hai họ cầm tay nhau, anh ấy liệu có nhớ không?nhớ chết liền ** Lần đầu tiên là nguyện vọng trong ngày sinh nhật cô, không nghĩ đến lần thứ hai họ sắp kết hôn, cuộc sống thật là kỳ diệu, cô nghển cổ chờ mong tương đến vườn hoa, khất xa tầm những cặp mắt ở phòng khách, Tề Kiếm Vân dùng sức hất tay cô ra, giống như bỏ một thứ rác rưởi chướng mắt.“Cô tại sao không uống thuốc? Cô làm cái quái gì hả?”“Em… em có lỗi với anh” đối với sự lên án của anh, cô không thể phủ nhận, là cô không hạ được quyết tâm mới dây dưa không uống thuốc, thậm chí còn chờ mong có thể mang thai, để lưu lại dấu ấn hai người đã từng ở cùng một mà, sau ba tháng không gặp, anh chỉ có thể nói với cô những lời này sao? Anh tuyệt đối không nhớ đến cô? Biết bao cái ngọt ngào của đêm hôm đó, lại khắc sâu vào tâm trí biểu hiện như sắp khóc của cô, anh lại nhìn ra là giả vờ, cô ta thật không đơn giản, vì trói chặt anh không gì là không làm đây cũng đã có người mơ tưởng mang đứa con của anh, cố ý nói không cần uống thuốc tránh thai, vì đang là thời kỳ an toàn. Nhưng anh cũng không để mình bị ý loạn tình mê, vẫn đúng lúc dùng biện pháp bảo hộLần lên giường ba tháng trước với La Vũ Tịnh, là lần duy nhất anh bị xúc động không dừng lại được, đương nhiên một lần liền trúng thưởng. Cũng không ngờ cô trông có vẻ nghe lời, làm anh nghĩ cô sẽ ngoan ngoãn uống thuốc, kết quả là mang thai, kết hôn tính ra thì cô thật lợi hại.“Cô không chỉ có hành động hơn người mà lòng dạ cũng không chịu thua kém, thật là làm tốt lắm. Tôi sẽ làm như cô mong muốn, biến cô thành vợ tôi, sinh con cho tôi, nhưng ngoài những điều đấy ra cô đừng mơ tưởng cái gì cả!”Lời nói của anh như nhát dao đâm vào tim, cô chỉ có thể hai tay ôm lấy ngực, cảm giác như máu không thể lưu thông, nhưng cô có thể giải thích gì đây? Là cô yêu anh, chủ động thổ lộ tình cảm với anh, là cô lựa chọn không uống thuốc tránh thai để có đứa con, là cô làm anh bị buộc phải chịu trách nhiệm, anh không muốn kết hôn bị không thể giải thích, chỉ có thể thừa nhận, quả thật là cô đã sai, cô không thể có nửa câu oán hận. Chỉ cầu mong lửa giận trong anh rồi sẽ tắt, sau đó phát hiện tấm lòng của cô, cho nàng cơ hội để làm một người vợ hiền. Càng lúc càng thấy bực cái con nhỏ này quá nè…Anh lựa chọn đem tin xấu đến cho cô trước, để tránh sau này cô lại mơ mộng thái quá, thật sự nghĩ là sẽ có một kết cục hạnh phúc ”Tôi đã đáp ứng với cha mẹ, sẽ không đánh cô cũng không mắng cô, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không yêu cô, không thương xót cô”.Anh đã hạ quyết tâm, sau khi kết hôn sẽ “tương kính như băng”, xem cô như là một cái bình hoa, có ở đấy hay không có thì cũng chả sao cả chỉ để làm tiếc, “lời tiên đoán” của anh lại không ảnh hưởng gì đến cô vợ tương lai, cô mặc dù không nói gì nhưng trong lòng lại không có ý lùi bước. Sự chân thành tuổi trẻ của cô nguyện tin tưởng, chỉ cần hai người sớm tối sống chung nhà, núi băng rồi cũng sẽ có thể tan.“Tôi sẽ không đề nghị lý hôn, nhưng cô thì có thể đề nghị lúc nào cũng được, tôi sẽ đồng ý. Cho đù là thế, cô vẫn muốn kết hôn với tôi?”Anh đã nói đến mức này, mong có thể thay đổi quyết định của cô, nhưng ở cô vẫn chỉ có cái loại biểu tình ấy, im lặng mang vẻ trầm ổn.6Cô gái ngây thơ tất cả đều nghĩ đến phải tình thì mới phát sinh “tính”thú tính, tình dục, cô nhận định anh có với mình bao nhiêu là tình cảm, nếu không sẽ không cùng mình phát sinh quan hệ. Đáng tiếc cô không hiểu, đàn ông không vì “tính” mà phát sinh ra tình, đều này ở hầu hết những người đàn ông đều giống nhau.“Đứa ngốc!”sự phẫn hận trong anh chỉ có tăng chứ không giảm, nhìn cái dáng vẻ “bất sở vi động” của cô, cuối cùng buông ra hai tiếng, rồi xoay người bỏ đi trong bóng bóng dáng xa dần trong đêm của anh, toàn thân cô như hóa đá, tầm mắt không không thay đổi, chân không muốn bước, chỉ có thể si ngốc chờ đợi bóng dáng anh, hy vọng anh có thể quay đầu lại, nhìn thấy tâm tình thực sự của đã từng nói, để được cùng anh ở một chỗ, điều gì cô cũng có thể làm, cho dù là trong tình huống bị anh ghét mắng đúng, cô là đứa ngốc, ngốc đến cực điểm, nhưng không có cách nào dừng tình cảm này lại, có lẽ chỉ có thể đau lòng đến cực điểm. Nhưng ở tương lai phía trước cô không thể buông tay, vẫn ôm hy vọng…Trong lòng thật đau đớn quá! Yêu là vô phương phản vì cô dâu mang thai, đám cưới được gấp rút tiến hành với tốc độ nhanh nhất. Vào một ngày cuối tuần trước lễ tốt nghiệp của La Vũ Tinh, tổ chức lễ đính hôn, sau khi tốt nghiệp một tuần thì tổ chức lễ hai bên gia đình đều hy vọng La Vũ Tịnh có thể tĩnh dưỡng tốt, nên cũng không có kế hoạch cho tuần trăng mật, có điều cũng cho hai vợ trồng trẻ sống riêng, để cho đôi vợ chồng có thể hưởng thụ cuộc sống mới tại cũng không còn sống kiểu tam đại đồng đường, vợ chồng họ Tề cũng đều đã có kế hoạch, chờ khi đứa bé được sinh ra, sẽ cho Tề Kiếm Vân kế thừa sản nghiệp gia đình. Lúc đấy con đã thành gia, lập nghiệp, bọn họ có thể buống thả trách nhiệm cùng nhau du sươn ngoạn thủy.“Chào mừng tiên sinh và phu nhân đã về nhà” người quản gia mới của gia đình, họ Ông, cũng là người giúp việc của vợ chồng họ Tề, một người tận tụy và tốt Kiếm Vân đối với những sắp đặt đó đều coi như không, nhưng lúc này anh chính là chủ cái nhà này, lời nói của anh chính là thánh chỉ, mà vợ anh chỉ là con búp bê, để nhìn đẹp mắt là đủ Vũ Tịnh nhìn ngôi biệt thự xa lạ này, cảm thấy lạ lẫm, xa xăm lại có điểm chờ đã kết hôn, chồng cô là Tề Kiếm Vân, co của bọn họ cũng sắp ra đời, giấc mơ của cô cuối cùng cũng thành hiện thực.“Phu nhân, đồ đạc của cô đã thu xếp xong rồi” Mấy người giúp việc đã đem hành lý vào phòng ngủ, làm cho cô vừa bước vào liền cảm thấy quen thuộc, nhưng đồng thời cũng cảm thấy hoang mang, sao trong này lại không có gì của đàn ông?Có điều mấy người giúp việc gọi cô là “phu nhân”, chứng tỏ cô là nữ chủ nhân của gia đình này, có cái gì sai chăng?Đó là đêm động phòng hoa chúc, Tề Kiếm Vân sau khi thực hiện quyền lợi làm chồng với vợ mình, sau đó bước xuống giường, đi đến phòng ngủ của mình là căn phòng đối diện, sau khi tắm xong liền đi đối với mình rất thành thực. Anh có bản năng của một người đàn ông bình thường, anh thích thân thể cô, nhưng tuyệt đối ghét lòng dạ cô, thế nên sau khi xong chuyện anh liền rời đi không them nhìn lại, tất cả lời nói đều là dư Vũ Tịnh nằm trên giường, nước mắt lặng lẽ chảy xuống, chồng cô không thô bạo cũng không ấm áp, mà là lạnh lùng, vô cùng lạnh có đủ ấm áp để tan chảy anh sao? Cô bắt đầu nghi ngờ, có lẽ mình cũng không dũng cảm kiên cường như trong tưởng sớm hôm sau, Lục Kiếm Vân sáu giờ đã thức giấc, ra bể bơi sau nhà bơi một tiếng, sau đó vừa ăn sáng vừa xem các giấy tờ, vừa vặn tám giờ thì xuất phát đến “Tập đoàn ngân hàng Kình Vũ”, tám rưỡi ngồi vào bàn, bắt đầu một ngày làm sống của anh sẽ không vì việc kết hôn mà có thay đổi, anh nghĩ điều này thật rõ rang, cưới vợ sinh con cũng là trách nhiêm, anh đã hoàn thành hết trách nhiệm, đừng mơ tưởng anh phải trả giá thêm gì Vũ Tịnh quả nhiên là người phụ nữ không thể khinh thường, ngoài mặt có vẻ vô hại, nhưng trong lòng lại đa mưu túc trí. Trải qua kinh nghiệm lần này, anh sẽ nhớ rõ bài học, có thể tránh cô càng xa càng về thân thể cô, nếu đã là của anh thì tại sao anh lại không hưởng thụ, cô có thể khơi dậy dục vọng trong anh, coi như đây là giá trị duy nhất. anh đúng là đồ khốn mà.Đối với đứa con sắp ra đời, anh sẽ dùng phương thức giáo dục của anh, là cho con ý trí kiên cường, Không thể để giống La Vũ Tịnh được, tư chất rất bình thường, đầu óc lại ngu ngốc, để giữ chân đàn ông chuyện gì cũng có thể làm về thân thể cô, nếu đã là của anh thì tại sao anh lại không hưởng thụ, cô có thể khơi dậy dục vọng trong anh, coi như đây là giá trị duy nhất. anh đúng là đồ khốn mà.Đối với đứa con sắp ra đời, anh sẽ dùng phương thức giáo dục của anh, là cho con ý trí kiên cường, Không thể để giống La Vũ Tịnh được, tư chất rất bình thường, đầu óc lại ngu ngốc, để giữ chân đàn ông chuyện gì cũng có thể làm sống tân hôn là ngọt ngào triền miên, nhưng nó không được áp dụng trên người đôi vợ chồng gian mà La Vũ Tịnh nhìn thấy chồng mình không nhiều lắm, mỗi ngày anh đều đi sớm về muộn, đêm khuya mới thấy anh xuất hiện trong phòng của cô. Cô rất muốn nói chuyện với anh, muốn thâm nhập nội tâm của anh, nhưng anh chỉ là chuyện anh muốn làm, đến nửa câu cũng không phát ra trong cổ họng, làm xong thì rời đi một mạch đến lúc cô mang thai sáu tháng, anh vì suy nghĩ cho đứa bé nên đêm không sang phòng vợ nữa, khoảng cách của hai người giống như ngưu lang chức nữ, hai cánh của ngăn cách còn dài hơn cả dải ngân lần La Vũ Tịnh đến bệnh viện kiểm tra thai sản, đều là quản gia và lái xe đi cùng, thái độ của Tề Kiếm Vân đúng như anh đã nói, sẽ không đánh cô, không mắng cô nhưng là sẽ không yêu cô, thương cũng biết cô không có gì để mà oán giận, đây là con đường của cô, cho dù cô có nói với cha mẹ thì nọ cũng sẽ nói, hôn nhân có thể chung sống hòa bình là tốt rồi, còn mong hạnh phúc ngọt ngào cái gì may, ông bà nội đứa trẻ cũng khá quý cô, cứ hai ba ngày lại qua thăm cô , còn mua cho đứa cháu tương lai rất nhiều quần áo và đồ chơi. Thậm chí họ còn mong hai vợ chồng sinh thêm vài đứa con, nhà họ Tề đến giờ đều là đơn truyền, rất mong con cháu đầy nhiên một hôm chỉ có mộ mính mẹ chồng qua chơi, hai người phụ nữ cùng nhau nói chuyện.“Kiếm Vân đối xử với con có tốt không?” ngoài quan tâm đên cháu ra, Diệp Đình Linh cũng quan tâm đến con dâu.“Anh ấy… công việc rất bận rộn” La Vũ Tịnh không đành lòng nói ra thực tế, thật ra cô tĩnh mịnh muốn chết.“Thực sự là thế à” Diệp Đình Linh với việc này cũng khá rõ ràng, cũng không giải thích được. “Thật không hiểu nó đang làm cái gì nữa? Sự nghiệp tuy là quan trọng, nhưng cũng cần gia đình hòa thuận vui vẻ”.Đối với nghi vấn của bà, La Vũ Tịnh chỉ có thể cười khổ, có trời mới biêt phải mất thêm bao nhiêu thời gian nữa, cô mới có khả năng khiến cho Tề Kiếm Vân để ý đến sự tồn tại của Đình Linh nhận ra con dâu không được vui vẻ liền nói “không sao, một thời gian sau khi con sinh đứa bé rồi, nó sẽ thường xuyên ở nhà hơn”.“Vâng”, La Vũ Tịnh xoa xoa cái bụng đã nhô cao, bây giờ tất cả hy vọng của cô đều đặt vào đứa bé này, nói cô ngu xuẩn cũng vậy, điên rồ cũng vậy. Cô chỉ âm thầm chờ mong, chồng cô sẽ vì vậy mà thay đổi, sẽ yêu cô cùng với đứa con bé bỏng của họ. - Chúng ta ly hôn câu nói ngắn ngủi, cuộc hôn nhân bảy năm của họ cứ như vậy mà kết Vũ Tịnh nhìn người đàn ông trên danh nghĩa là chồng mình đang ngồi trước mặt, không thể không cảm thấy xa lạ. Lúc này đây cô đã lấy hết dũng khí đưa ra yêu cầu ly hôn, anh ta sao có thể lại có phản ứng như thế Kiếm Vân ngồi trước bàn làm việc, nhìn vào màn hình máy tính, tay vẫn lướt nhanh trên bàn phím, xử lý các báo cáo các nơi chuyển tới. Bây giờ đã là thời đại điện tử hóa, ly hôn cũng nên nhanh chóng thanh ngữ nói “Hợp thì tụ, không hợp thì tan” nhưng bọn họ căn bản chưa từng “hợp” quá. Cuộc hôn nhân này ngay từ lúc bắt đầu đã là âm mưu và âm mưu, anh cảm thấy kỳ quái, sao cô có thể chịu được ngần ấy năm trời mới đề nghị ly hôn?- Cô muốn cái gì? Nhà ở, cổ phiếu, tiền trợ cấp ly hôn? Anh ta ngay cả đầu cũng không quay lại, tiếp tục chăm chú nhìn màn Cảm ơn ý tốt của anh, những thứ đó em có quá đủ rồi. Di sản khổng lồ cha mẹ cô để lại, cô rất hiếm khi sử dụng đến, cái mà cô muốn chính là hạnh phúc.“Hạnh phúc”, hai chữ nay cô đã từng mong có được từ anh, nhưng thời gian đã chứng minh hết thảy, cô sai lầm Kiếm Vân hơi dừng động tác một chút, cuối cùng quay lại nhìn cô một cái. Người phụ nữ này không cần tiền, chẳng lẽ là muốn người?- Cô nên biết, cô không thể mang Khắc Hiên Khắc Hiên là đứa con duy nhất của bọn họ, cũng là người thừa kế tương lai của tập đoàn Kình Vũ, năm nay gần bảy tuổi, từ nhỏ đã được cha bồi dưỡng tinh anh, học tin học, học ngoại ngữ, phát triển tài năng âm nhạc, mọi thứ một chút đều có thể tiếp thu ngay, rất có phong thái của Kiếm Vân cố ý không cho con gần gũi với vợ, chính là nghĩ không để con chịu quá nhiều ảnh hưởng từ cô. Cô là người phụ nữ thế nào chứ, anh so với bất kể người nào đều biết, cô bề ngoài đơn thuần, nội tâm lại âm hiểm, ngay cả anh cũng phải tự than thở như thế ngày trước mới bị trúng chiêu của Em biết, em chỉ mong về thăm con thôi, có được không? La Vũ Tịnh cũng không ôm ấp mong chờ gì, con cũng không cần cô, toàn quyền nuôi dạy con đều ở trong tay chồng, cậu bé lại là người thừa kế duy nhất của Tề gia, cô có khả năng mang đi tài sản có giá trị trọng yếu vậy sao?Tề Kiếm vân không sao cả, nhún vai một cái Có thể đến lúc tôi không có đối với người này vợ tuy là bất mãn mọi điều, nhưng cũng là không cạn hết nhân tình, dù sao cũng là quan hệ ruột thịt, anh sao có thể chia Được, cảm ơn anh. Cô phải cảm ơn anh quá đi chứ, để cô thoải mái rời đi, không chất vấn, không giữ lại. Nhưng lẽ ra anh không cần tỏ thái độ như vậy, đối với cô đây mới chính là tổn thương xâu sắc ba năm quen biết, đến kết hôn được bảy năm, mười năm thời gian quí giá của đời người, đã biến nàng từ một cô gái mười lăm tuổi thành người phụ nữ hai năm tuổi. Cũng từ đó những mộng ảo ngây thơ ngày nào bất đắc dĩ trở thành trầm tĩnh, bởi vì cô hiểu được rằng, người đàn ông mà cô yêu sẽ không bao giờ yêu cô, anh sẽ không yêu nổi người đi ra khỏi phòng làm việc, tiếng gõ bàn phím vẫn không ngừng vang lên trong tai, âm thanh này thay thế cho lời từ họ chưa từng có tình cảm xâu sắc, nên chia lìa lý tính cũng bình tĩnh, sau nay càng chẳng quan tâm, cô đã sớm nhận rõ sự thật này. Chứ không nói là quá muộn đi? Cuộc sống còn có thể bắt đầu một lần nữa sao? Cô chỉ có thể tự an ủi chính mình thôi. Cùng đọc truyện Chúng Ta Ly Hôn Đi của tác giả Khải Ly tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Lacoste- Chúng ta ly hôn hai câu nói, cuộc hôn nhân bảy năm của La Vũ Tịnh và Tề Kiếm Vân kết đó, khi cô còn là một cô học sinh cấp ba, còn anh là gia sư của cô. Trong đêm sinh nhật của cô hai người phát sinh quan hệ nam nữ, nàng có bầu, bọn họ buộc phải kết hôn. Anh vì bị ép buộc kết hôn với cô nên cho rằng cô là một phụ nữ âm hiểm, suốt bảy năm trời lạnh nhạt với bảy năm cố gắng cũng không có được tình yêu từ anh, cô đành buông tay quyết định ly gian sau khi ly hôn anh chợt phát hiện ra rằng thật ra anh không thể sống thiếu cô được. Thông tin truyệnCố Tổng Chúng Ta Ly Hôn ĐiTác giả Bé ThơmThể loại Ngôn Tình, Đô Thị, Tổng TàiNguồn NoveltoonTrạng thái Đang raĐánh giá từ 10 lượtGiới thiệu Em đã sai rồi sao?Sai vì muốn làm vợ anh?Thế thì cần phải dừng lại thôi, không thể tiếp tục sai lầm này nữa!Là anh đã gây ra lỗi lầm!Liệu anh còn cơ hội để chuộc lỗi, để bù đắp những gì mình đã làm không?Các chương mới nhất Chương 243 Sum Vầy-Hạnh Phúcend [Tác giả Bé Thơm - Thể loại Đô thị, Ngôn Tình ]Bạn đang đọc truyện Cố Tổng Chúng Ta Ly Hôn Đi của tác giả Bé Thơm. Em đã sai rồi sao?Sai vì muốn làm vợ anh?Thế thì cần phải dừng lại thôi, không thể tiếp tục sai lầm nữa!Là anh đã gây ra lỗi lầm!Liệu anh còn cơ hội để chuộc lỗi, để bù đắp những gì mình đã làm không?

chung ta ly hon di