Tân Hoa hậu Thiên Ân 'sáng bần bật' trong dàn thí sinh Miss Grand International 2022. Bất ngờ hơn, mỹ nhân Long An chỉ có 3 ngày để huấn luyện toàn bộ kỹ năng nhưng vừa đặt chân đến nước bạn đã "bắn tiếng Anh" như nuốt đĩa. Cô tự giới thiệu bằng tiếng Anh và thể Công an tỉnh Thừa Thiên-Huế cho biết đã huy động 3.400 lượt cán bộ, chiến sĩ (CBCS), xe cứu nạn cứu hộ, cano, ghe máy, xuồng cứu sinh cùng phối hợp với các lực lượng đơn vị, chính quyền địa phương di dời dân và khắc phục hậu quả bão số 4. Toàn tỉnh có khoảng Hậu Trường Bế Quan là một kỹ năng của Tống Thư Hàng. Tống Thư Hàng bế quan rất ngắn do thời gian hạn chế nhưng bản thân lại có thể nhất tâm đa dụng, lại hễ có thời gian rảnh lại đi tu luyện nên Tống Thư Hàng đã ngộ ra Tống Thị Đốn Ngộ Thuật dành riêng cho bản thân. Đó chính là hình thức Hậu Thông tin Jack thành lập công ty riêng đang gây sốt. Cho đến mới đây, giữa lúc Jack rục rịch thành lập công ty mới, Thiên An đã có động thái đáng chú ý. Theo đó, cô nàng đã đăng tải loạt ảnh chơi đùa cùng con gái. Đây cũng là lần cô nàng về thăm con gái trong những ngày Thiên Hậu Toàn Năng Chương 40: Đội quân bắt gà Chương trước Chương tiếp Edit & Beta: Song Ngọc. Kiều Na vội vàng nói: "Bà Đinh, không phải như thế Chúng con vẫn chưa kết hôn!" Bà Đinh ngẩn ra một chút, cười nói: "Không phải vợ chồng son hả? Bà thấy hai người trẻ tuổi tụi con rất xứng đôi đó JnGq6C. Tác giả Thể loại Ngôn Tình, Xuyên Không, Truyện SủngNguồn thái FullSố chương 43Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại Cổ xuyên kim, giới giải trí, ngọt chương 43 & Beta Song Ngọc YuJie611 & RuYu2910Những nữ nhi được cơ hội vào cung cấm đều mơ ước nhận được sự sủng hạnh của bậc đế vương có thể bước lên ngôi vị mẫu nghi thiên nhưng để lên được ngôi vị đó phải trãi qua rất nhiều khó khăn, có đôi khi còn đánh đổi cả mạng sống của vì vậy mà ai có thể sống sót hơn ba tập ở trong kịch cung đấu đều không đơn giản, mà người có thể cười cuối cùng bước lên ngôi vị Hoàng hậu tuyệt đối là nhân Hoàng hậu cảm thấy bản thân cười đến cuối cùng không phải là ngẫu nhiên, điều này là nhờ vào những kỹ năng khác nhau mà cha nàng dạyCầm kỳ thư họa, thi từ ca phú, nữ hồng trù nghệ chỉ là kiến thức cơ bản, còn có các loại đao thương côn bổng, tâm cơ mưu lược ắt hẳn cũng không thể còn chưa khoe khoang được mấy năm nàng liền không hiểu bằng cách nào mà xuyên qua ngàn năm xuyên đến trên người một bé gái nghèo khổ đến tuyệt vọng, trở lại một đêm trước giải phóng trở lại vạch xuất phát, thời điểm trắng tay, chưa có gì.Kiều Hoàng hậu cảm thấy bằng vào kỹ năng của bản thân, kiếm miếng cơm ăn ở hiện đại, hẳn là... là có thể đi?Ảnh đế nào đó Quả thực quá đơn giản *mắt lấp lánh*.Ngọt văn, toàn văn không ngược, ngọt từ đầu đến cuối. Edit & Beta Song Phàm cười nói "Ăn ngon thì ăn nhiều một chút đi, hai ngày này thời tiết hơi lạnh, ăn lẩu là thích hợp nhất."Dì nói "Tôi chuẩn bị rất nhiều thịt cùng đồ ăn, cũng đủ ăn, Kiều tiểu thư ăn tận tình nha."Kiều Na hoàn toàn không cần hai người này nhắc nhở, cô cũng không phải là loại người ăn cái gì cũng khách khí kia. Ba người vây quanh một nồi lẩu ăn hai giờ, Giang Phàm cùng dì đã sớm ăn no, chỉ còn Kiều Na đang ăn không ngừng."Lẩu này thật sự là ngon nhất em từng ăn!" Kiều Na lại gắp một miếng Phàm lộ ra một nụ cười gian, "Em từ từ ăn, ăn xong chúng ta tâm sự thật tốt..."Kiều Na cho rằng anh muốn trò chuyện kịch bản gì đó, cũng không bỏ trong lòng, đem đồ ăn trên bàn ăn sạch sẽ, lúc này mới thỏa mãn mà xoa xoa miệng."Đến đây!" Giang Phàm chỉ vào sô pha trong phòng Na đến phòng khách ngồi xuống, trong tay còn cầm một ly nước, vừa mới ăn lẩu thực cay, hiện tại miệng cô đang giống như lửa đốt."Phàm ca, lẩu này của anh ăn quá ngon, so với tất cả các món lẩu em từng ăn còn ngon hơn... Lần sau còn có thể ăn nữa không?" Kiều Na chớp chớp mắt, vẻ mặt chờ đợi mà nhìn Giang Phàm."Không nhất định." Giang Phàm nói."Vì sao nha? Đây là thương hiệu nào? Lần sau em đi mua được không?" Kiều Na nóng nảy, để cô ăn lẩu ngon như vậy, sau đó nói cho cô về sau khả năng không có ăn, đây quả thật là một loại tra Phàm nói "Em cảm thấy lẩu này ăn ngon, nhưng em biết không, nhà hàng lẩu này đã đóng cửa!"Kiều Na không tin, "Không có khả năng, lẩu ngon như vậy không có khả năng đóng cửa! Ông chủ có ngốc cũng sẽ không đóng cửa! Người ăn qua một lần thì sẽ đi ăn mỗi ngày, hơn nữa món lẩu tất cả mọi người đều sẽ dẫn bạn bè cùng nhau ăn, như vậy sẽ có nhiều người ăn —— quả thực không cần quá nhiều nha."Giang Phàm nói nghiêm túc "Không sai, em nói đều có đạo lý. Nhưng sự thật là nhà hàng này xác thật đã đóng cửa, trước mắt đã đình chỉ buôn bán."Kiều Na vội vàng lắc đầu, "Làm ăn ngon như vậy đóng cửa, quả thực là không đạo lý!""Em cũng cảm thấy không thích hợp đi, rất kỳ lạ đi," Giang Phàm cười đến vô cùng sáng lạn, "Vậy nên phiền em đi tra một chút giúp tôi, vì sao nhà hàng đó lại trở thành tình huống như hiện tại, có thể nói, trực tiếp giúp tôi xử lý một chút."Kiều Na không thể tin được mà chỉ chỉ chính mình "Em?"Sao cô lại có một loại cảm giác mắc mưu?"Em nơi nào biết kinh doanh một nhà hàng lẩu, Phàm ca đang nói giỡn sao?"Giang Phàm lại rất nghiêm túc, "Tôi thấy shop mặt nạ online của em làm thực không tồi, xem ra em vẫn là thích hợp làm buôn bán, coi trọng em nha!""..." Kiều Na, "Shop online cùng cửa hàng thật không giống nhau, em mở shop online này chính là mướn vài người, sau đó dựa theo những việc bọn họ làm như vậy đưa tiền là đến nơi. Nhà hàng lẩu vận hành như thế nào em cũng không biết, em phải làm như thế nào để chỉnh đốn một nhà hàng nha? Ông chủ trước kia đều kinh doanh không tốt, sao em có thể làm cho tốt?"Cô dùng sức lắc đầu, "Em không được, không được, Phàm ca anh tha cho em đi..."Giang Phàm nói "Nếu nhà hàng này đóng cửa, em sẽ vĩnh viễn không ăn được món lẩu này!"Kiều Na "..."Sao cô lại có chút tâm động?Giang Phàm tiếp tục nói "Nếu em đem cửa hàng chuẩn bị cho tốt, có thể buôn bán bình thường, về sau khi nào em muốn ăn thì ăn, còn không cần trả tiền..."Kiều Na cảm thấy mình sắp bị thuyết phục, làm sao bây giờ? Nghe thấy bộ dáng rất đạo lý."Nếu nhà hàng này đóng cửa, cái bí phương này sẽ vĩnh viễn thất truyền, không còn có người có thể ăn được lẩu ngon như vậy."Kiều Na "Sẽ không nha, anh không phải có công thức bí mật sao? Vẫn có thể ăn được đi?"Giang Phàm nhìn cô, "Không mở cửa hàng cần công thức bí mật làm cái gì, nếu nhà hàng không thể hoạt động, tôi liền đem bí phương thiêu hủy!""Không cần!" Kiều Na đầu hàng, "Em đi!"Trong lòng cô cũng rất hiếu kì, có bí phương tốt như vậy, ông chủ trước kia là như thế nào đem cửa hàng phá đổ. Đương nhiên, quan trọng nhất chính là —— xác thật cô rất muốn lại được ăn lẩu...Giang Phàm thực hiện được âm mưu, vô vùng vừa lòng, "Liền quyết định như vậy, tôi nhớ rõ ngày mai em không có thông cáo, ngày mai liền đi, tôi để lão Hà dẫn em đi. Chuyện liên quan tới phương diện kinh doanh nếu có gì không hiểu thì hỏi lão Hà, nếu hai người đều không làm rõ được thì hỏi tôi."Kiều Na nghiêng con mắt nhìn anh, "Anh hiểu rất nhiều sao?"Giang Phàm vẻ mặt kiêu ngạo, "Đương nhiên! Tôi mở nhiều cửa hàng như vậy, em tưởng mở vô ích sao?"...............Ngày hôm sau Kiều Na liền cùng lão Hà đi cửa hàng lẩu, ban đầu cô tính toán hôm nay đi tập xe, nhưng nếu đáp ứng Giang Phàm rồi, cô vẫn là nhìn xem tình huống cửa hàng lẩu trước rồi nói hàng lẩu tên là tên là "Nhà hàng lẩu Hạnh Phúc", vị trí không phải vô cùng tốt, không đủ phồn hoa nhưng cũng tuyệt đối không thể nói là hẻo lánh. Diện tích không nhỏ, có hai tầng lầu, thêm lên bộ dáng chừng năm, sáu trăm mét hàng lẩu hôm nay không có buôn bán, nhóm công nhân không có đi làm, chỉ có một ông lão lớn tuổi trông cửa. Kiều Na giải thích ý đồ tới đây cho ông lão, ông lão nhìn cô một cái, không nói gì liền dẫn cô đi Na cùng lão Hà vào nhà hàng lẩu, liếc mắt một cái liền nhìn ra vì sao nhà hàng này sẽ đóng không phải cô có ánh mắt độc đáo, kinh nghiệm phong phú, mặc kệ là người nào, liếc mắt một cái đều có thể nhìn ra vấn đề này —— dơ!Bàn trong nhà hàng lẩu dơ hề hề, tất cả đều là dầu mỡ. Trên bàn không có đồ ăn thừa, hẳn là đã được quét tước qua, nhưng nhìn ra được, người quét tước chính là tùy tiện lau một chút mà thôi, căn bản không có lau cẩn mặt đất cũng có không ít dầu mỡ, đi lên có cảm giác dính dính, trên ghế dựa đều là tro bụi. Chỉ nhìn vào những điểm này, Kiều Na liền cảm thấy chính mình sẽ không ăn cơm ở kêu ông lão trông cửa lại đây, "Nơi này vì sao dơ như vậy? Vẫn luôn là cái dạng này sao?"Lão nhân tức giận mà nói "Cái này không phải đã dọn qua sao?"Thái độ của ông lão này làm Kiều Na vô cùng bất mãn, lại nói như thế nào cô cũng là ông chủ mới phái tới điều tra, sao ông ta lại có thái độ Na không hề hỏi ông lão kia nữa, đi đến sau bếp. Không ngoài dự liệu của cô, sau bếp cùng trước đài đều dơ như nhau, khắp nơi đều là tro bụi, vấy mỡ, lá cải hư ném trên mặt đất, tình trạng vệ sinh còn không bằng phía thật sự không rõ, chủ tiệm trước kia là xuất phát từ cái dạng tâm tính gì, đem nhà hàng của mình làm thành dáng vẻ này. Anh ta là rất không muốn khách đến ăn à!Một nhà hàng vô luận ăn ngon bao nhiêu, làm thành cái dạng này cũng sẽ không có người tới ở trên mạng tìm kiếm một tên nhà hàng này một chút, mở ra một trang web chuyên môn đánh giá nhà ăn, bên trên có không ít đánh giá của khách hàng về nhà hàng này."Quá bẩn, nhìn thấy liền hết muốn ăn.""Rất lâu trước kia có đi qua một lần còn ăn khá ngon, gần đây thật sự quá dơ, không đi.""Người phục vụ phớt lờ khách hàng, đây là thái độ gì vậy.""Thời gian mở cửa hàng không đúng..."..............Kiều Na cảm thấy vấn đề của nhà hàng lẩu này quả thật chính là bày ở bên ngoài, ai cũng có thể phát hiện. Nhưng ông chủ ban đầu đến tột cùng là bởi vì cái gì mới mặc kệ loại chuyện này phát sinh?Chẳng lẽ là số lượng người phục vụ quá ít, nhân thủ không đủ dùng? Vậy ông ta có thể tuyển thêm đến văn phòng tìm ra mẫu đơn đăng ký thông tin của nhân viên, vừa thấy liền hoảng nhà hàng như vậy, lại có thể có một trăm nhân đùa cái gì vậy, lấy nhà hàng quy mô nhỏ này, nhiều nhất hai mươi nhân viên là đủ rồi. Mướn nhiều người như vậy không cần trả tiền lương à?Cô lật qua các báo cáo tài chính gần đây, bên trong có phiếu lương tháng trước. Tiền lương của nhóm nhân viên này lại còn không thấp, bình quân mỗi người đều ba ngàn đồng trở một trăm người là có thể dễ dàng kinh doanh tốt một nhà hàng, như thế nào sẽ làm thành cái dạng này. Ngay cả một người quét tước vệ sinh nghiêm túc cũng không không nghĩ ra, nhìn thấy có số điện thoại của ông chủ cũ trong tư liệu, liền gọi qua."Xin chào, xin hỏi vị nào?" Trong điện thoại truyền ra âm thanh có chút già nua của một người đàn ông."Tôi là người tiếp quản nhà hàng kia của anh, muốn hỏi anh một ít vấn đề, anh là Võ tiên sinh sao?""Đúng vậy, cái kia... Cảm ơn các người nguyện ý tiếp nhận cửa hàng của tôi, có vấn đề gì tôi có thể giúp cô sao?"Kiều Na trong lúc nhất thời cảm thấy không biết bắt đầu từ đâu*, không biết hỏi từ nơi nào trước.*chỗ này nguyên bản là cụm 槽多无口 cáo duō wú kǒu dịch thô là có nhiều khe nhưng không có miệng, đoạn này ý nói Kiều Na có quá nhiều vấn đề để hỏi nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu."Vì sao trong tiệm các anh lại có nhiều nhân viên như vậy? Dùng không hết đi?"Lão Võ thở dài, "Đám nhân viên này đều là người đáng thương, mỗi người đều có khó xử riêng, nếu tôi sa thải ai thì sẽ hại người đó không thể sinh hoạt. Tiểu thư, nếu cô tiếp nhận cửa hàng, có thể không cần sa thải bọn họ hay không?"Kiều Na đứng hình, hoá ra ông chủ này mở cơ sở từ thiện sao?Chỉ hỏi một vấn đề này, Kiều Na có lẽ đã hiểu rõ nhà hàng này vì sao sẽ biến thành bộ dáng như hiện tại đề lớn nhất, chính là ông chủ người thật sự quá nhà hàng lẩu trở thành cơ sở từ thiện, nuôi hơn một trăm nhân viên, chỉ là tiền lương cho công nhân đã đủ để kéo cái nhà hàng này suy sụp. Hơn nữa Kiều Na cảm thấy, những người này cầm tiền lương lại không có người làm việc thật tốt, ngay cả vệ sinh cũng không muốn quét tước, đương nhiên mà hưởng thụ đãi ngộ ông chủ cho bọn tình của ông chủ này có lẽ cũng quá tốt, sẽ không trách cứ nhân viên quá nhiều, nhân viên thấy ông chủ tính tình tốt càng thêm không chỗ nào băn khoăn. Tiếp tục tuần hoàn ác tính như vậy, cửa hàng không đóng cửa mới là lạ. Nhưng những người này cũng không nghĩ, nếu nhà hàng này đóng cửa, bọn họ sẽ có kết quả chủ xác thật là người tốt, nhưng anh ta sai ở chỗ quá tốt. Mà nhân viên của anh ta vừa tiếp nhận ý tốt của ông chủ, lại dùng ác ý tới báo đáp anh ta. Bọn họ đem ý tốt của ông chủ trở thành đương nhiên, thậm chí không muốn làm công việc của Na gọi điện thoại cho Giang Phàm, giải thích tình huống một Phàm thở dài nói "Lão Võ chính là người quá tốt, nuôi một đám sâu mọt lừa ăn lừa uống không biết cảm ơn. Như vậy đi, nhóm nhân viên này em xem mà làm, nên đuổi thì đuổi, sắp xếp nhân viên xong trước rồi đem cửa hàng thu thập sạch sẽ."Kiều Na tắt điện thoại, liền chiếu theo số điện thoại của nhân viên trên sổ tay gọi tới từng người, thông báo nhân viên đến tập hợp trong đợi hơn hai tiếng, cũng chỉ có mười mấy công nhân tới. Còn lại có điện thoại gọi không thông, có gọi được, nói sẽ tới nhưng lại không tới, có nhận điện thoại nói có việc tới không được...Kiều Na nhíu mày, một đám này đều là người nào vậy. Thái độ không nghiêm túc làm việc như thế cũng mất công vị ông chủ Võ này nguyện ý thuê bọn mấy công nhân này cũng đều là một bộ dạng buồn bã ỉu xìu, Kiều Na để cho bọn họ đứng cùng một chỗ, bọn họ có đứng cũng không đứng gọn Na liếc mắt nhìn bọn họ một cái, "Nhà hàng này đã đổi ông chủ mới, cho nên hiện tại tôi tuyên bố, các nhân viên đều phải phỏng vấn một lần nữa. Những người bạn không tới của mọi người, nếu bọn họ còn cần công việc này thì trưa hôm nay cùng đến phỏng vấn, trưa hôm nay không tới, hủy bỏ tư cách phỏng vấn."Đám nhân viên ngày lập tức bắt đầu oán giận, "Lúc trước ông chủ cũ của chúng tôi ở đây không phải như thế!""Đúng vậy, ông chủ trước rất tốt. Các người thay đổi ông chủ, cũng không thể bạc đãi đám công nhân chúng tôi nha.""Tôi kháng nghị, cô cần phải dựa theo đãi ngộ trước kia cho chúng tôi."Kiều Na nhíu mày, "Ông chủ trước kia của mọi người đã bị mọi ngươi ăn suy sụp, nhà hàng này hiện tại họ Giang không phải họ Võ. Ông chủ Giang đem nơi này ủy thác cho tôi, hiện tại là do tôi định đoạt."Nhóm nhân viên còn có bất mãn, Kiều Na căn bản không để ý tới bọn họ, "Nếu có bất mãn, hiện tại liền có thể đi. Nhà hàng lẩu này của tôi không nuôi người rảnh rỗi, làm không tốt lập tức chạy lấy người!"Nhóm công nhân lúc này mới ngậm miệng, đi xuống thông báo cho các nhân viên quen 12 giờ, có hơn bảy mươi nhân viên tới trong tiệm lẩu. Kiều Na để cho bọn họ xếp hàng đứng xong, nói với bọn họ "Mọi người là nhân viên cũ trước đây, xem mặt mũi ông chủ trước của mọi người, tôi cho mọi người một cơ hội lưu lại. Nhưng tôi chỉ để lại hai mươi cá nhân, cái cửa hàng này chỉ có thể nuôi sống nhiều người như vậy, những người còn lại tôi có thể trả cho họ một tháng tiền lương, nhưng sẽ không giữ họ lại"Đâu đều là những thứ mà Kiều Na và Giang Phàm đã thảo luận tốt, ban đầu Kiều Na cảm thấy những người này quá mức lười biếng, một tháng tiền lương cũng không muốn cho bọn họ. Nhưng Giang Phàm suy xét đến dù sao cũng là người đã từng làm việc cho Lão Võ, hơn nữa bọn họ bị mất công việc, nhất thời khó có thể tìm được công việc khác, để lúc Kiều Na sa thải bọn họ phát một tháng tiền công nhân ngay lập tức nổ tung nồi, sôi nổi kháng Na nhàn nhạt nói "Thuê người nào, thuê bao nhiêu người là tự do của chủ, mọi người nhiều lời cũng vô dụng. Nhà hàng này của chúng tôi lợi nhuận có hạn, không có khả năng nuôi nhiều người như vậy cùng lúc. Nhà hàng lẩu không nợ các người cái gì, ông chủ trước của mọi người tốt bụng, nhưng mọi người không thể trông cậy vào ai cũng đều là nhà từ thiện. Nói ở phía trước, ngay cả khi các người có thể lưu lại, cũng cần phải làm việc nghiêm túc, nếu không cũng sẽ bị sa thải."Nhóm nhân viên dần dần an tĩnh lại, lúc này Kiều Na mới tiếp tục nói "Bây giời bắt đầu phỏng vấn! Đầu tiên là tiếp khách, cần hai người phụ nữ có hình tượng tương đối tốt một chút, muốn phỏng vấn chức vị này thì tiến lên đứng trước."Ngay lập tức có mấy người đi ra, Kiều Na nhìn thử những người này, không thể không líu người này tự tin là đến từ chỗ nào, cảm thấy chính mình phù hợp với yêu cầu "Hình tượng tương đối tốt" này?Có mười người đứng ra, trong đó lại có liền bốn bác gái hơn năm mươi tuổi. Vài người còn lại hình tượng cũng chẳng ra gì, quả thực không có cách nào Na nhíu mày, "Thôi, tiếp khách tôi lại nhận người từ bên ngoài. Kế tiếp là bảo vệ, cần hai người, yêu cầu là đàn ông, thân hình cao lớn, có sức lực."Người bước ra bước ra vẫn làm Kiều Na nhìn không thuận mắt như cũ, trừ bỏ trong đó một người miễn cưỡng có thể qua cửa, còn lại hoặc chính là buồn bã ỉu xìu, hoặc chính là dáng người nhỏ gầy, tóm lại hoàn toàn không thể tiếp cô lại tuyển chọn các chức vị nhân viên, người phục vụ, thu ngân, tạp công sau bếp, người vệ sinh Đám nhân viên này phần lớn đã lười biếng thành tánh, ngay cả loại công việc rửa rau sau bếp này cũng làm không sạch sẽ, Kiều Na không chút do dự đem người không hợp cách sa thải toàn mới sẽ không hảo tâm đến nuôi một đám sâu mọt vừa lười biếng vừa không có tố chất như vậy đâu. Những người này mất đi công việc là chính bọn họ không muốn nỗ lực, Kiều Na cũng sẽ không đồng tình bọn quả trong bảy mươi cá nhân chỉ để lại mười lăm cá Na để cho lão Hà đuổi những nhân viên bị sa thải đi, sau đó dán một tờ gợi ý thông báo tuyển dụng ngoài cửa, lại tuyển vài người thích để mười lăm nhân viên đứng chia làm ba hàng xong, lúc này mới nói "Mọi người là được tôi tuyển ra từ tất cả các nhân viên cũ nhưng cũng không đại biểu mọi người liền có thể ở tại chỗ này luôn. Tôi sẽ chuyên môn thuê một giám đốc chuyên nghiệp, anh ta sẽ sắp xếp công việc cho mọi người, không thể hoàn thành công việc, vẫn sẽ bị sa thải."Cô nhìn cửa hàng dơ hề hề một chút, "Hôm nay bắt đầu, chúng ta cần phải làm là quét tước vệ sinh, phải quét tước sạch sẽ tất các góc trong cửa hàng. Trong khi giám đốc chưa đến, tôi phân công cho mọi người trước. Mỗi người cần phải hoàn thành công việc chính mình, đã hiểu chưa?"Nhóm nhân viên cùng nói "Đã hiểu!"Ở thành phố B tìm một phần công việc cũng không dễ dàng, bọn họ có thể được giữ lại từ trong nhóm nhân viên cũ liền biết về sau cần phải làm việc thật tốt, nếu không kết cục khẳng định sẽ giống như các nhân viên cũ đã bị sa thải Na rất công bằng mà phân cho mười lăm cá nhân mỗi người một chỗ để bọn họ quét dọn sạch sẽ trước lúc tan làm buổi chiều. Nhóm nhân viên bắt đầu đi làm ngay lập tức, ai cũng không dám lơi đến lúc sắp tan làm buổi chiều, các mặt trong tiệm đã được quét tước sạch sẽ. Tất cả vấy mỡ, tro bụi đều được rửa sạch, sạch sẽ, một chút cũng không giống dáng vẻ lúc Kiều Na vừa tới Na vừa lòng gật đầu, để cho nhóm nhân viên tan tối Kiều Na ngồi xe lão Hà, đến nhà Giang Phàm báo lại tình huống, đương nhiên —— thuận tiện ăn lẩu."Kỳ thật nhà hàng này cũng không khó xử lý," Kiều Na vừa ăn vừa nói, "Chủ yếu là ông chủ trước nuôi quá nhiều sâu mọt, kéo suy sụp cả cửa hàng. Em cảm thấy điều chỉnh nhân viên một chút, lại sửa tên nhà hàng, tuyên truyền một chút là được hôm nay cùng ngày hôm qua không giống nhau, nhưng đồng dạng cũng ăn ngon. Bí phương lẩu của Giang Phàm đương nhiên không phải chỉ có thể làm ra một khẩu vị lẩu, tổng cộng có hơn mười loại khẩu vị khác nhau, mỗi một loại đều ăn cực kỳ Phàm hỏi lão Hà "Còn anh cảm thấy thế nào?"Lão Hà được gọi tới cùng nhau ăn cơm, ông ta đã sớm nghĩ kỹ rồi, "Kiều tiểu thư nói rất đúng, tôi cũng cảm thấy như vậy. Danh tiếng cửa hàng trước kia không tốt, hiện tại chúng ta khai trương một lần nữa, xác thật là nên lấy cái tên mới, để tránh bị danh tiếng trước kia ảnh hưởng đến làm ăn. Còn tuyên truyền, Phàm ca dây cót weibo là được. Mặt trước cửa hàng có hạn, ngồi quá nhiều người cũng không được."Giang Phàm gật đầu, "Vậy những việc đó liền giao cho anh đi làm, trong tiệm trang hoàng không cần sửa lại nhiều, nắm chặt thời gian hẳn là cuối tuần có thể khai trương ngay. Cuối tuần hạ nhiệt độ, khách sẽ rất nhiều, phải kịp khai trương nhà hàng trước khi hạ nhiệt độ.""Đã hiểu." Lão Hà giả có lời muốn nóiGiang Phàm Tôi có nhà hàng lẩu. Hừ! Trọn bộ Thiên Hậu Toàn Năng Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Thiên Hậu Toàn Năng Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi truyên full Thiên Hậu Toàn Năng của tác giả Băng Dữ Nịnh Mông rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Dã Sử này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Thể loại Cổ xuyên kim, giới giải trí, ngọt chương 43 & Beta Song Ngọc YuJie611 & RuYu2910 Những nữ nhi được cơ hội vào cung cấm đều mơ ước nhận được sự sủng hạnh của bậc đế vương có thể bước lên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ nhưng để lên được ngôi vị đó phải trãi qua rất nhiều khó khăn, có đôi khi còn đánh đổi cả mạng sống của mình. Cũng vì vậy mà ai có thể sống sót hơn ba tập ở trong kịch cung đấu đều không đơn giản, mà người có thể cười cuối cùng bước lên ngôi vị Hoàng hậu tuyệt đối là nhân tài. Kiều Hoàng hậu cảm thấy bản thân cười đến cuối cùng không phải là ngẫu nhiên, điều này là nhờ vào những kỹ năng khác nhau mà cha nàng dạy Cầm kỳ thư họa, thi từ ca phú, nữ hồng trù nghệ chỉ là kiến thức cơ bản, còn có các loại đao thương côn bổng, tâm cơ mưu lược ắt hẳn cũng không thể thiếu. Nhưng còn chưa khoe khoang được mấy năm nàng liền không hiểu bằng cách nào mà xuyên qua ngàn năm sau. Còn xuyên đến trên người một bé gái nghèo khổ đến tuyệt vọng, trở lại một đêm trước giải phóng trở lại vạch xuất phát, thời điểm trắng tay, chưa có gì. Kiều Hoàng hậu cảm thấy bằng vào kỹ năng của bản thân, kiếm miếng cơm ăn ở hiện đại, hẳn là… là có thể đi? Ảnh đế nào đó Quả thực quá đơn giản *mắt lấp lánh*. Ngọt văn, toàn văn không ngược, ngọt từ đầu đến cuối. Doc truyen thien hau toan nang lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Thiên Hậu Toàn Năng full, chương 1, chương cuối. Thiên Hậu Toàn Năng wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Thiên Hậu Toàn Năng review, Thiên Hậu Toàn Năng Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Thiên Hậu Toàn Năng Danh sách chương Thiên Hậu Toàn Năng Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment Edit & Beta Song Na nói "Chính là bởi vì người nghiên cứu đoạn lịch sử này tương đối ít cho nên em cảm thấy hẳn là phải có người làm điều đó. Chúng ta học tập lịch sử chính là vì làm lịch sử không bị chôn vùi, không phải sao?"Giáo sư Trần rất cảm động "Thật là một đứa trẻ ngoan. Em nghĩ vậy làm thầy rất vui mừng, nếu em quyết định như vậy thì hãy nỗ lực làm đi. Thầy sẽ cố hết sức để hỗ trợ em. Thư viện trường chúng ta, tư liệu về Yến Hiếu Công vô cùng ít, trước đây thầy đã tìm thử, chỉ có mấy quyển như vậy, các sự kiện lịch sử được ghi lại cũng vô cùng hạn chế. Như vậy, thầy sẽ xin trường học viết một bức thư giới thiệu cho em, em đến cơ sở dữ liệu của Thư viện Quốc gia xem thử, có lẽ có khả năng tìm được tư liệu có ích"."Cảm ơn Giáo sư", Kiều Na không nghĩ tới sẽ có thu hoạch bất dù Giáo sư Trần đã lớn tuổi nhưng hành động lại vô cùng nhanh. Buổi tối hôm đó, Kiều Na liền nhận được thư giới cũng không trì hoãn, sáng sớm hôm sau liền xuất phát đi Thư viện Quốc gia. Mặc dù cô vừa mới kiếm được một khoản tiền nhỏ nhưng vẫn không dám đón xe, cô dùng điện thoại di động để tra xét lộ trình sau đó ngồi tàu điện ngầm đi đến khu vực gần Thư viện Quốc gia, lại đi bộ nơi vừa đúng 8 giờ, nhân viên công tác của thư viện vừa mới bắt đầu làm việc. Kiều Na trình lên thư giới thiệu, nhân viên công tác dẫn cô tới tầng 16."Tầng này chính là trung tâm tài liệu cổ đại", nhân viên công tác từ trong tủ lấy ra một đôi găng tay nói "Rất nhiều sách ở đây đều là bản đơn lẻ, lúc lật xem nhất định phải mang găng tay bảo vệ, lấy ra đặt lại phải nhẹ nhàng, đừng làm hỏng nó.""Được, cảm ơn", Kiều Na mang bao tay lên đi vào phòng đựng trong phòng sách, không khí tản ra một cỗ mùi hương thuộc về sách cũ, trên từng hàng kệ sách đều bày biện những quyển sách ố vàng, rất có hơi thở của niên đang tìm kiếm những tài liệu có khả năng liên quan trong giai đoạn lịch sử này, thật sự rất nhiều sách, hơn nữa lật lên phải vô cùng cẩn thận làm cho tốc độ rất chậm, cô tốn thật nhiều thời gian mới xem xong một cuốn sách nhưng vẫn chưa tìm được tư liệu có liên Na phải đem sách đặt lại, lại lấy một quyển khác nhiên cô nghe được phía sau truyền đến tiếng bước có nhiều người sẽ đến nơi này, nhưng có người tới cũng không hoàn toàn là điều lạ, ban đầu, Kiều Na cũng không chú ý cho tới lúc có một giọng nói vang lên bên tai cô."Này cô gái, cô cũng đang tìm tài liệu về thời kỳ Yến Hiếu Công sao?"Kiều Na quay đầu nhìn lại, nói chuyện chính là một chàng trai trẻ tuổi, dáng người cao nghiên cứu lịch sử thời kỳ Yến Hiếu Công vốn là hiếm thấy, tại đây lại gặp một người thực sự xem như là một sự kiện trùng hợp, khó trách chàng trai này sẽ cảm thấy kỳ Na gật đầu "Đúng vậy, tôi phải viết một bài luận văn liên quan đến chủ đề này, anh cũng là sinh viên sao?"Chàng trai trẻ tuổi sửng sốt một chút, cười nói "Không phải, tôi là... là muốn viết kịch bản"."Biên kịch?" Kiều Na có chút khó hiểu, "Tôi cho rằng đến nơi này đều là học giả, biên kịch... dùng tài liệu cũng có thể đến thư viện bình thường mượn đi?".Chàng trai trẻ tuổi lắc đầu nói "Tôi tìm rồi nhưng chưa tìm được, cho nên mới tới nơi này".Kiều Na nói "Những sự kiện lịch sử trong mấy cuốn sách này vô cùng ít, không phù hợp để anh viết kịch bản. Lại nói thời kỳ Yến Hiếu Công cũng không có sự kiện lịch sử nào thú vị đi? Sao anh lại cảm thấy hứng thú với cái này?"Chàng trai trẻ tuổi cũng không giấu diếm, nói "Là thế này, trước kia tôi từng xem qua một câu chuyện xưa, cảm thấy vô cùng hứng thú, muốn hiểu nhiều một chút. Tôi tham khảo qua rất nhiều chuyên gia nhưng không ai biết nhiều về sự kiện lịch sử đó cho nên liền tới nơi này tìm thử xem"."Chuyện xưa?" Kiều Na cảm thấy hứng thú, "Thời kỳ Yến Hiếu Công có chuyện xưa gì thú vị sao?"Cô sinh sống ở Đại Yến Triều nhiều năm như vậy thật đúng là chưa từng nghe qua có chuyện xưa gì có thể làm cho người đời sau cảm thấy hứng thú. Có lẽ... là sự tình phát sinh sau khi cô xuyên qua?Người đàn ông trẻ tuổi nói "Là chuyện xưa về... Hoàng hậu của Yến Hiếu Công. Ta nhìn được trong sách, nàng thật là một nữ tử thần kỳ..."Tay Kiều Na run lên xém chút không thể giữ được quyền sách trên đàn ông trẻ chú ý đến cô, vội vàng hỏi "Làm sao vậy? Cô không thoải mái sao?""Không... Không phải" Kiều Na lắc đầu, "Tôi... tôi chỉ là cảm thấy quá trùng hợp, vừa lúc tôi cũng đang nghiên cứu chủ đề này"."Thật sao?" Người đàn ông trẻ vô cùng cao hứng, "Vậy thật tuyệt, chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau nha, hai người cùng tìm nhanh hơn so với một người".Kiều Na cũng cảm thấy hai người cùng làm sẽ tương đối nhanh một chút liền gật đầu đồng ý kế hoạch hợp tác như lời anh quyết định hợp tác, người đàn ông trẻ tự mình giới thiệu, "Tôi gọi là Giang Phàm"."Giang Phàm", hình như đã nghe qua ở đâu đó, cùng tên với danh nhân lịch sử sao?", Kiều Na suy nghĩ, lại không nghĩ ra có danh nhân nào tên là Giang Phàm không nói nên lời, "Cô ngày thường không xem TV sao?""Có, đôi khi xem chút tin tức khảo cổ, làm sao vây?""Không, không có gì", Giang Phàm bất đắc dĩ nói."Tôi tên Kiều Na, hy vọng hợp tác vui vẻ."Nghĩ đến chuyện xưa Giang Phàm vừa nhắc đến, "Có thể nói cho tôi nghe chuyện xưa anh vừa nhắc đến không?"Giang Phàm gật đầu, "Được, đậy là một truyền thuyết dân gian, tôi cũng không biết có bao nhiêu là sự thật. Nghe ông lão kia nói qua, ở thời điểm Yến Hiếu Công trị vì có một vị Hoàng Hậu truyền kỳ, nàng không gì không làm được, đã từng cùng Yến Hiếu Công đánh giặc, hai người kề vai chiến đấu. Tôi thật sự vẫn luôn thích câu chuyện này, gần đây có thời gian nên muốn nghiên cứu một chút, đem nó viết thành kịch bản".Kiều Na ngây ngẩn cả người, điều này hoàn toàn không đúng mang binh đánh giặc lúc nào. Thật sự là nói hưu nói vượn. Cô chỉ am hiểu cung đấu có được nói thời gian Yến Hiếu Công tại vị quốc thái dân an, căn bản không có chiến sự, càng đừng nói làm Hoàng hậu như cô đi đánh lời Giang Phàm nói, Kiều Na cảm thấy đấy là một cái truyền thuyết không đáng tin cậy, nhưng cô phản bác cũng không được nên tiếp tục lật tài liệu cuốn sách cổ này chỉ ghi lại một chút sự kiện linh tinh vụn vặt ở thời kỳ Yến Hiếu Công. Kiều Na đem nội dung tìm được đều ghi vào notebook. Thời gian một buổi sáng, cũng không tìm được bao nhiêu tư liệu, mà về đoạn lịch sử cô muốn biết kia càng không điểm giữa trưa, Kiều Na đem sách cất lại, tính toán ăn chút đồ ăn gì đó ở gần đây rồi lại trở về tìm tiếp."Anh muốn cùng đi ăn không?" Kiều Na hỏi Giang Phàm do dự một chút, "Tôi... không đi"."Anh không đói à?"Kiều Na vừa nói lời này xong liền nghe bụng Giang Phàm truyền đến một tiếng "Ọt".Giang Phàm đột nhiên xấu hổ cuối Na nhịn cười không được, Giang Phàm này thật là thú vị."Đi thôi", Kiều Na đứng dậy giúp Giang Phàm thu hồi sách đặt lại kệ sách, "Cùng đi đi, có gì phải ngượng ngùng?"Giang Phàm đành phải đứng lên, lấy ra một cái mũ từ trong túi đội lên, đè thấp vành mũ, lúc này mới cùng Kiều Na ra khỏi thư viện."Ăn cái gì đây?" Kiều Na đi trên đường, Đông nhìn một cái, Tây nhìn một dù trong trí nhớ của cô có những thứ này nhưng dù sao cũng chỉ là ký ức, không phải tự mình trải qua. Lúc tận mắt nhìn đến những thứ đồ ăn trước đây hoàn toàn chưa từng thấy qua này cô cảm thấy vô cùng thần kỳ."Ăn lẩu được không?" Giang Phàm thuận miệng nói, "Lẩu ở nhà hàng này rất ngon".Kiều Na vốn là không có chủ ý gì, nghe anh ta đề nghị như vậy liền đồng cửa nhà hàng, liền có cô gái nhiệt tình tiến đến chào hỏi, "Chào hai vị, xin hỏi có cần phòng riêng không?"Kiều Na không chút nghĩ ngợi trả lời "Không cần".Cô biết phòng riêng đều có quy định mức tiêu phí thấp nhất, cô cùng Giang Phàm ăn không hết quá nhiều đồ ăn, quá lãng Giang Phàm lại lập tức nói "Đến phòng riêng".Kiều Na lôi kéo ống tay áo Giang Phàm, "Không cần thiết, nhiều như vậy hai người chúng ta ăn không hết".Giang Phàm lại rất kiên trì, "Nhưng tôi... không thể... không thể ăn ở bên ngoài. Như vậy tôi mời cô đi".Kiều Na nói không nên lời, không nghĩ tới Giang Phàm còn rất cẩn Giang Phàm đã nói như vậy, Kiều Na nói thêm cái gì nữa cũng không tốt, liền đi theo vào phòng riêng mức tiêu phí thấp nhất là 500 đồng, Kiều Na gọi một nồi lẩu tôm hùm cay, rất nhiều đồ ăn, mấy loại đồ uống, lại để Giang Phàm gọi một ít, cộng vào cũng không đủ 500. Giang Phàm không thể không gọi thêm một ít đồ lung tung nữa, gọi đủ 500 đồng."Nhiều như vậy... căn bản sẽ ăn không hết", Kiều Na nhìn người phục vụ bê một mâm lại một mâm đồ ăn lên, có chút buồn kia mặc dù cô sinh hoạt ở hoàng cung nhưng Đại Yến Triều đề cao tiết kiệm, cô quý vì Hoàng hậu lúc ăn cơm cũng chỉ ăn hai món, lấy đủ ăn làm tiêu chuẩn, tuyệt đối sẽ không làm ra một bàn lớn đồ ăn để không ăn hết gây lãng một lúc, nước trong nồi sôi, Giang Phàm đứng dậy đem một ít thịt cùng đồ ăn bỏ vào trong lẩu vô cùng nhanh, đồ ăn nhúng vào một chút là có thể ăn, Giang Phàm dùng muôi vớt ra một ít đồ ăn trước bỏ vào trong chén Kiều Na, sau đó mới múc cho Na ăn một miếng, bỗng nhiên mở to hai mắt nhìn."Có chuyện gì vậy?" Giang Phàm phát hiện dị thường, "Có nóng không?""Không phải..." Kiều Na kích động, lại gắp một miếng bỏ vào miệng, "Ăn quá ngon".Cô ở cổ đại chưa từng ăn qua lẩu, không biết còn có cách ăn đồ ăn như sự siêu ngon đến độ chảy nước Phàm một bên nhìn, cảm thấy thú vị, thấy trong chén Kiều Na đã ăn hết liền đứng dậy múc thêm một chén cho cô, ngược lại chính mình không có ăn bao nhiêu."Thịt viên này làm thế nào, ăn ngon quá... cái này ăn cũng ngon", Kiều Na ăn, đổ mồ hôi đầy đầu "Đây thật sự là đồ ăn ngon nhất mà tôi từng ăn".Giang Phàm có chút tò mò, "Cô trước kia chưa ăn qua lẩu sao?""Trước kia..." Kiều Na trả lời một cách mơ hồ, "Xem như ăn rồi đi..."Ăn qua lẩu là nguyên chủ của thân thể này, mặc dù trong trí nhớ có hương vị của lẩu nhưng cùng với bản thân tự mình nhấm nháp là trải nghiệm hoàn toàn điểm Kiều Na ở cổ đại, đối với đồ ăn vô cùng mê muội. Món thích ăn nhất định phải ăn được mới bỏ qua. Khi đó Hoàng thượng vô cùng sủng cô, chỉ cần cô muốn ăn, Hoàng thượng sẽ nghĩ mọi biện pháp làm ra vì còn nhớ rõ, lần cuối cùng ăn quả vải chính là Hoàng thượng cố ý chuyển từ Lĩnh Nam về. Lúc ấy cô một lòng chỉ lo ăn dấm của Mai phi lại không nhớ Hoàng thượng đối tốt với cơm này ăn hết hai tiếng, thẳng đến lúc Kiều Na ăn không vô mới lưu luyến buông xuống đôi đồng đồ ăn là phân lượng ăn của hơn bốn người, mặc dù cô ăn rất nhiều nhưng vẫn ăn không hết. Nhìn đồ ăn dư lại, Kiều Na tiếc Phàm cầm túi đi tính tiền, một lát sau đã quay lại, trên mặt lộ ra vài phần thần sắc xấu hổ."Tôi... tôi quên mang ví tiền rồi..." Giang Phàm cuối Na "..."Ăn nửa ngày cuối cùng vẫn là cô tính tiền. Edit & Beta Song Ngọc."Cô bé này lớn lên thật không tồi. Tám phần là vẫn còn nguyên, anh em mình hôm nay có phúc rồi."Trong lúc mơ mơ màng màng, Kiều hoàng hậu nghe được giọng nói của một người đàn ông xa lạ bên tai, mí mắt nàng nặng nề muốn mở to lại không mở được."Bạn trai của cô ta là cái thứ gì? Nếu anh có một cô bạn gái xinh đẹp như vậy, anh liều mạng cũng sẽ bảo vệ cô ấy chu toàn.""Anh, nếu không... để em tới trước?"Sau đó, Kiều Hoàng hậu cảm thấy có một bàn tay duỗi về phía ngực của nàng. Nàng phản xạ có điều kiện bắt lấy cái tay kia, đồng thời nhanh chóng nhấc chân, nhắm cánh tay kia bổ xuống."Răng rắc."Dường như có âm thanh thứ gì đó đứt gãy vang lên, tiếp theo là một tiếng kêu thảm thiết."A a a, cánh tay của tôi gãy rồi...a a..."Kiều hoàng hậu lúc này mới mở mắt tại nàng đang ở trong một con hẻm yên tĩnh, trước mặt nàng có hai người đàn ông ăn mặc vô cùng kỳ quái. Một người trong số họ vừa mới bị nàng đánh gãy cánh tay, đang ôm cánh tay đau la hét, một người khác dường như không có phản ứng, ngây ngốc tại là tình huống gì? Nàng nhớ rõ chính mình đang ngủ trưa trong cung, như thế nào sẽ ở tại nơi này? Hơn nữa, chỗ này là chỗ nào? Tại sao những người nơi này đều kỳ quái như đàn ông đang ôm cánh tay bị gãy của mình, vừa hô đau vừa kêu "Anh, giết người đàn bà này, ai da..."Người đàn ông được gọi là anh hét lớn một tiếng, vung nắm đấm lao về phía Kiều hoàng hậu, trong mồm còn mắng "Mày, con ** này, dám đả thương anh em tao, ông đây giết chết mày".Kiều hoàng hậu đến nhìn cũng lười nhìn hắn ta một cái, tùy tiện nhấc một chân, hung hăng đá lên cằm hắn ta."Răng rắc."Giống như lại có một thứ gì đó bị gãy."A a a a..."Tiếng kêu thảm thiết vang vọng bầu trời của Kiều hoàng hậu là trấn quốc đại nguyên soái, nàng theo cha tập võ từ nhỏ, võ công lúc ấy so với một vị tướng quân cũng không thấp nữa hậu cung thường có người ám toán nàng, tốc độ phản ứng của nàng cũng cực kỳ nhanh. Đối phó với hai tên lưu manh hoàn toàn không phí sức là nhất thời nàng còn không có thích ứng với tình huống trước mắt, lúc nàng còn chưa nghĩ ra cách đối phó với hai tên lưu manh trước mặt, tên tiểu lưu manh đã vội vã lao qua đây, không quan tâm đến cánh tay bị gãy của mình, dùng cánh tay không bị gãy để đỡ tên đại lưu manh dậy, chạy trốn nhanh như gã lưu manh này chỉ số thông minh có thấp cũng biết rằng nơi này không thể ở lâu, lại lưu lại chỉ sợ mạng nhỏ cũng không giữ nổi. Sự thật chứng minh, ý tưởng của bọn họ vô cùng chính hoàng hậu bình thường trở lại, lúc cuối đầu bỗng nhiên phát hiện bản thân thế nhưng mặc một bộ trang phục vô cùng hở bộ bả vai cùng cánh tay của nàng đều hở, váy chỉ che đến ngực, hơn nữa bên trong váy thế nhưng chỉ có một cái quần đùi nhỏ, quần dài cũng không có thời đại của nàng, nữ nhân mặc thành như vậy bị nam nhân nhìn thấy là phải gả cho người nam nhân nhìn về hướng hai tên lưu manh kia chạy trốn, trong lòng có chút hối hận biết đã bị bọn họ xem hết, hẳn là nên... móc hết mắt hai tên đó mới trước mắt điều quan trọng nhất là Rốt cuộc nơi này là nơi nào? Chuyện gì đã xảy ra?Vừa nghĩ đến những điều này, trong đầu Kiều hoàng hậu bỗng nhiên hiện ra một ít tin tức kỳ quái. Nàng sửng sốt nửa ngày mới hiểu được đó là ký ức của nguyên chủ thân thể thế nhưng xuyên qua chủ thân thể này tên là Kiều Na, năm nay vừa lên năm tư. Buổi tối hôm nay cô và bạn trai Triệu Thạc cùng nhau tham gia vũ hội do trường học tổ chức, lúc sau Triệu Thạc đề nghị cùng nhau đi ra ngoài gọi đồ uống chúc mừng một chút. Mặc dù cô cảm thấy đã quá muộn, làm như vậy không ổn nhưng không lay chuyển được Triệu Thạc liền đồng hai người đi qua một cái ngõ nhỏ thì gặp hai gã lưu manh chặn đường cướp bóc. Triệu Thạc sợ hãi không nhẹ, quỳ xuống đất xin tha. Hai gã lưu manh muốn hắn lưu lại ví tiền cùng bạn gái, chính mình thì cút Thạc cư nhiên thật sự bỏ đi một mình, hơn nữa cũng không quay đầu lại, chạy so với chạy nước rút 100m còn nhanh Kiều Na đáng thương, một mình đối măt với hai gã lưu manh, trong lòng cô biết sẽ phát sinh sự tình gì lại vô lực ngăn cản. Bởi vì sợ hãi quá độ mà bị hù hoàng hậu đại khái xem một chút ký ức của Kiều Na lập tức bị tức giận không nàng Kiều Na này rõ ràng chính là một cái bánh bao, bị người bắt nạt khắp nơi cũng không dám lên tiếng, còn có một tên tra nam như vậy làm bạn trai. Nếu đặt người phụ nữ này ở tại hậu cung của nàng trước kia cô ta liền không sống quá ba ngày. Cũng không biết cô ta làm thế nào sống tới lúc vô luận thế nào, nàng tiếp nhận thân thể của Kiều Na, cô ấy cũng coi như là ân nhân của nàng. Việc đến nước này, nàng tạm thời chưa có biện pháp trở lại thời đại của mình, chỉ có thể sống sót ở trong thân thể Kiểu hoàng hậu - bây giờ là Kiều Na đang vỗ nhẹ bùn đất trên váy, lúc này mới ý thức được, ở thời đại này, mặc thành như vậy cũng không đáng xấu hổ. Bị đàn ông thấy được cũng không cần phải gả cho đối phương. Mặc dù không bay được nhưng Kiều Na cảm thấy khá xinh đẹp, hơn nữa còn..... rất mát điểm cô ở cổ đại, bởi vì thân phận tôn quý, mùa hè phải ăn mặc kín mít, từ quần áo đến trang dung đều không được có chút cẩu thả nào, miễn bàn nóng bao nhiêu. Nhưng cũng may, thân phận cô cao quý, lúc mùa hè đến có thể ở trong phòng băng mát mẻ, nếu không cô thật sự sẽ bị nóng đến ngất nhìn đồng hồ, đã 11 giờ, phải trở về ngủ Na ở trong kí túc xá của trường học, thời điểm này đã sớm đóng cửa rồi. Mà người bạn trai kia của cô sống trong một căn nhà thuê bên ngoài, đầu óc cô vừa động một chút liền nghĩ tới, Triệu Thạc hôm nay mang cô ra ngoài với danh nghĩa là uống nước, trên thực tế là cố ý kéo dài thời gian, muốn cho cô về ký túc xá không được, như vậy hắn liền có lý do làm cô qua đêm ở chỗ của nỗi mục đích của Triệu Thạc sao... dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ Na ngáp một cái, cô thật sự buồn ngủ, tra nam Triệu Thạc kia về sau lại thu thập, hiện tại cô phải đi vào ký ức của nguyên chủ trở lại ký túc xá, quả nhiên cổng lớn ký túc xá đã đóng Na gõ gõ cửa, gọi bác gái trông cửa "Dì ơi, giúp cháu mở của một chút đi?"Bác gái trông cửa vẫn chưa ngủ, tức giận hướng cô quát "Ký túc xá quy định 10 giờ đóng cửa, để những nha đầu đáng chết các cô nhớ dai một chút, không cho vào, đáng đời".Trong lòng Kiều Na khó chịu, khi nào cô phải nghe qua những lời khó nghe như vậy. Liền tính cô sai, bác gái trông cửa nói cũng khó nghe quá vốn dĩ tính toán cùng bác gái trông cửa thương lượng một chút, xem ra cũng không cần thương lượng ngẩng đầu nhìn lên, sau đó bắt lấy cửa sắt. Hai bước liền từ phía trên nhảy đó cô còn không quên đi đến phòng bác gái trông cửa, gõ cửa hai lần, đắc ý hướng bên trong hô "Thật ngại quá, tôi đã vào được, ha ha..."Bác gái trông cửa tức giận không nhẹ, từ trong phòng chạy ra mắng to "Cô ở phòng nào? Tôi muốn nói cho cố vấn của các cô".Nhưng ngoài cửa nào còn bóng dáng của ai. Hơn nữa trong bóng tối, bác gái trông cửa căn bản cũng chưa nhìn thấy diện mạo của Kiều Na đi đến trước cửa ký túc xá của mình, phòng 208, cửa ký túc xá khép hờ, thời gian này tất cả mọi người đều chưa còn chưa vào cửa liền nghe một giọng nói đầy đắc ý từ bên trong truyền ra."Nhìn xem, cái đồng hồ này thật đẹp." Một nữ sinh nói "Tiểu tử Triệu Thạc kia hẳn phải cảm ơn tôi, nếu không phải tôi ra chủ ý cho anh ta, buổi tối hôm nay anh ta có thể ngủ với Kiều Na sao?""Cho nên cô liền lừa đồng hồ của người ta" Một nữ sinh khác nói "Cho tôi nhìn xem, wow, thật đẹp, có hơn nghìn đồng đi"."Hai người các người đủ rồi đó, đều ở chung một ký túc xá, bán đứng người ta như vậy mà được sao? Cũng không biết hiện tại Na Na thế nào, tôi gọi điện thoại mấy lần, di động vẫn luôn tắt máy..."Kiều Na nghe ra đây là giọng nói của ba nữ sinh ở cùng phòng cô. Cô gái khoe ra đồng hồ là Chu Thiến Văn, một nữ sinh rất chanh chua, ngày thường không ít lần khi dễ Kiều Na. Nữ sinh phụ họa cô ta là Lưu Tĩnh Tĩnh, một cô gái rất có tâm chuyện cuối cùng chính là Diệp Thanh, xem như là cô gái có quan hệ tốt với Kiều Na nhất trong ba người, ngày thường Chu Thiến Văn khi dễ Kiều Na, Diệp Thanh không ít lần giúp Kiều Na giải nghe Chu Thiến Văn cười nói "Cậu hiểu cái gì, tôi đây là vì tốt cho cô ta, cô ta hiện tại không chừng có bao nhiêu sung sướng đâu, hừ, tôi liền biết cậu là bà tám hay xen vào việc của người khác, vô dụng, cậu không kết nối được điện thoại vì trước đó tôi bảo Triệu Thạc đem di động của cô ta làm cho hết sạch pin rồi".Diệp Thanh lo lắng, "Người đàn ông Triệu Thạc kia không phải thứ tốt, hắn căn bản đối với Kiều Na không thật lòng. Na Na tiếp tục như vậy sẽ thiệt thòi".Lưu Tĩnh Tĩnh xen vào nói "Không có việc gì, mọi người đều là người lớn, chuyện người tình ta nguyện, nào có nghiêm trọng như cô nói? Thiến Văn, cho tôi nhìn đồng hồ của cô một lần nữa đi".Chu Thiến Văn đắc ý lấy ra đồng hồ, đang muốn đưa cho Lưu Tĩnh Tĩnh bỗng nhiên có một bàn tay duỗi tới đoạt lấy cái đồng hồ kia."Đồng hồ không tệ nha", Kiều Na cười đến Kiều Na trở lại, cả người Chu Thiến Văn và Lưu Tĩnh Tĩnh đều ngây ngẩn, Diệp Thanh rất vui vẻ mà đi đến, "Na Na, cô đã trở lại, tôi thực sự rất lo lắng cho cô"."Tôi không có việc gì", Kiều Na cười với Diệp Thanh, thuận tiện đem đồng hồ bỏ vào túi của Thiến Văn nôn nóng, "Đó là đồng hồ của tôi".Kiều Na nhàn nhạt nói "Đồng hồ này từ đâu đến?""Triệu Thạc tặng.""Vậy Triệu Thạc vì sao tặng đồng hồ cho cô?""Tôi giúp anh ta một việc lớn.""Giúp được không?", Kiều Na nhún nhún Thiến Văn tức khắc nghẹn lời, lúc này Kiều Na đã trở lại, chứng minh Triệu Thạc căn bản chưa thành Na vỗ vỗ bả vai Chu Thiến Văn, "Nghe chị một câu, vô công bất thụ lộc không làm không hưởng lộc, chưa làm tốt lại nhận đồ vật của người ta, cẩn thận biến khéo thành vụng".Chu Thiến Văn cắn cắn môi, xoay người cầm lấy di động của chính mình đi ra ta mới ra cửa không lâu, di động trên người Kiều Na liền vang điện thoại này là của Triệu Thạc, lúc đó Triệu Thạc vội vã chạy trốn, đem điện thoại, ví tiền đều giao cho hai gã lưu manh cướp đường đó, thời điểm hai gã lưu manh chạy trốn không kịp quan tâm đến nó, Kiều Na thuận tiện nhặt trở Na cầm lấy di động, trên màn hình hiện đúng là tên Chu Thiến Văn. Cô nhẹ nhàng cười, kết nối điện thoại.

thiên hậu toàn năng