Và em dang rộng đôi tay, cùng với bồ công anh hòa mình vào trong gió, bay đến phương trời có anh. ©marneluvyg
Giữa cuộc đời hàng ngàn cám dỗ. Em chỉ cần bến đỗ anh thôi. Bồ công anh bay khi có gió. Em chỉ cười vì ở đó có anh. Chỉ cần anh nói yêu, em sẽ bám theo anh suốt đời. Cô gái đang muốn muốn bật đèn xanh đấy. Cô nàng muốn gợi ý là mình chung thủy lắm đấy.
Viết một đoạn văn biểu cảm về loài hoa mà em thích ( bồ công anh) Có thể dùng nhiều cách. HOC24. Lớp học. Tiếng anh thí điểm.
trực tiếp bỉ với bồ đào nhaNeymar và dàn sao gặp áp lực lớn trong mùa 2022/23Biến hàng thủ Liverpool thành trò hề. giới khi anh
Nhấn vào đây để nhận thông báo khi có chương mới Thể loại: Thanh thiếu niênĐộ tuổi thích hợp: 16-22, Cậu ấy, đối với tôi, như một đoá hoa bồ công anh nở muộn!Đây là bộ truyện ONGOING, không có thời gian ra chap
cgR2P. Trọn bộ Bồ Công Anh Nở Muộn Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Bồ Công Anh Nở Muộn Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi truyện full hay Bồ Công Anh Nở Muộn của tác giả Lan Rùa rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Truyện Teen này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Thể loại Thanh thiếu niênĐộ tuổi thích hợp 16-22. Đây là bộ truyện ONGOING, không có thời gian ra chap. Mọi người cân nhắc kỹ trước khi nhảy hố. Truyện viết riêng cho lứa tuổi thanh thiếu niên, truyện về tình yêu, đam mê và những hoài bão tuổi trẻ. P/S Lan Rua”s story ~ Porcupine & Duck Family Doc truyen bo cong anh no muon lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Bồ Công Anh Nở Muộn full, chương 1, chương cuối. Bồ Công Anh Nở Muộn wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Bồ Công Anh Nở Muộn review, Bồ Công Anh Nở Muộn Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Bồ Công Anh Nở Muộn Danh sách chương Bồ Công Anh Nở Muộn Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
Chỗ trống? Có phải như giao ước của hai đứa mình, là cha mẹ của con người kia? Được là mẹ nuôi của con người nổi tiếng kể cũng vinh dự, nhưng sao tâm trạng tớ hẩm hiu đến thế? Fan cuồng như tớ, hạnh phúc viên mãn nhất phải là được nắm tay thần tượng cùng trao lời hẹn thề trong lễ đường đầy hoa và nắng, phải như thế cơ! Một trong những niềm vui ngọt ngào khác của fan girl có lẽ là được cầm trong tay chiếc đĩa mới ra lò của idol phiên bản giới hạn. Tôi dành rất nhiều giờ để ngắm nghĩa chiếc đĩa cùng từng nét chữ rắn rỏi, cả trái tim và mặt cười nhỏ xíu vẽ bên cạnh nữa, sao có thể đáng yêu đến vậy? Nâng niu ghê lắm, cho nên việc việc "khui hàng", chao ôi khó khủng khiếp, kiểu không nỡ ý. Tôi cầm con dao rạch giấy nhỏ, cẩn thận xén từng ít một, đợi lấy được ruột đĩa ra rồi mới nín thở nhét vào máy tính xem. Trong nhóm chat mọi người bàn tán đủ thứ, từ chất nhạc, trang phục tới vũ đạo. Tôi lại không quan tâm lắm đến những chuyện đó, tôi fan cuồng mà, đã là fan cuồng thì chỉ cần ngắm thần tượng của mình thôi là đủ sướng rồi. Dạo đó hễ làm bài tập về nhà xong tôi lại lên mạng ủng hộ nhóm P547, đặc biệt là Nguyên. Tôi xem hầu hết tất cả các clip liên quan tới nhóm trong lần "come back" này, nhấn thích tất cả các bài viết khen Nguyên và lẳng lặng thả biểu tượng không đồng tình với những người mỉa mai cậu ấy. "Thằng đụt Nguyên Anh bất tài chỉ biết õng ẹo qua lại thì cả đời chỉ nên đi múa thôi. Mà múa cho các lớp mầm non nó xem ấy." "Phản đối Nguyên Anh P547, Thái lên làm trưởng nhóm mới đúng. Âm vực của Thái cao hơn hẳn. Thằng Nguyên Anh chỉ có nhiều fan hơn thôi chứ mấy." "Đúng vậy, Thái và Misu xứng đôi hơn." Đối với người nổi tiếng, bị chỉ trích không phải chuyện mới mẻ. Chuyện mới mẻ phải là, khi thành viên thân thiết nhất của người ấy trong cùng nhóm nhạc lên tiếng phát biểu. "Tuy rằng giọng hát của Nguyên Anh ở mức tầm thường nhưng vị trí nhóm trưởng xứng đáng với độ nổi tiếng của cậu ấy ở thời điểm hiện tại, mong mọi người sẽ luôn ủng hộ chúng tớ." Tôi còn sôi máu nữa là cộng đồng fan Nguyên, fan Thái cứ cãi cậu ấy có ý tốt, chỉ là hơi thật thà nên lỡ miệng nói ra "sự thật" thôi. Thế nào là sự thật? Công nhận giọng Thái được mọi người khen nhiều, cao chót vót, ngân mấy câu vọng cổ hoành tráng lắm, nhưng cậu ấy đâu biết rap. Cả nhóm P547 chỉ duy nhất một mình Nguyên Anh có thể rap thông thạo được cả tiếng Anh lẫn tiếng Hàn. Đặc biệt khi còn nhỏ cậu ấy từng theo cha đi nhiều nơi nên mỗi thứ tiếng lại biết một chút, luôn là người cầm mic giao lưu mỗi lần nhóm ra nước ngoài biểu diễn. "Tớ thách Thái P547 vừa nhảy vừa rap liên tiếp trong vòng năm phút, chấp cậu rap tiếng Việt!" Tức quá nên tôi viết đại như vậy, đâu có ngờ chọc đúng tổ ong bò vẽ, fan Nguyên nhao nhao thích trạng thái của tôi, fan Thái tất nhiên thả tức giận. Chỉ chưa đầy nửa tiếng, lượt thả cảm xúc cho dòng trạng thái đó cao gấp ngàn lần số vote tôi nhận được trong cuộc thi thiết kế học đường. Top 10 của đêm trình diễn có một suất cho người được nhiều vote nhất, mà tôi bị ghét nên chả ai ngó ngàng cả, bộ váy cánh sen của tôi, à không giờ là của Misu, đang đứng thứ nhất bình chọn.
Thể loại Thanh thiếu niênĐộ tuổi thích hợp là bộ truyện ONGOING, không có thời gian ra chap. Mọi người cân nhắc kỹ trước khi nhảy viết riêng cho lứa tuổi thanh thiếu niên, truyện về tình yêu, đam mê và những hoài bão tuổi Lan Rua"s story ~ Porcupine & Duck Family
Vào một ngày mưa phùn cuối đông, tiết trời se se lạnh, xe buýt tầm năm rưỡi sáng vắng vẻ và dễ chịu hơn những giờ cao điểm rất nhiều. Trên xe chỉ có tôi, bác tài và anh soát vé đang trầm mặc thưởng thức bản nhạc u sầu ướt át, lúc thấy tôi chìa vé tháng anh ta gật đầu nhẹ rồi lại tiếp tục ngâm gọi tên cậu, tớ đã gọi cậu, không chỉ một lần, không chỉ một nơi. Vì sao cậu cứ nhất định không quay đầu lại?"Bài hát này do bạn tôi sáng tác, lời lẽ sến sẩm nhưng lại thành hit một thời, vượt ngoài sự mong đợi của tôi. Lúc mới phát hành, đêm đêm cày view cho thần tượng, đêm đêm tôi trằn trọc thao thức, cậu ta gọi ai? Là ai đã không quay đầu lại? Vì sao tôi không hề hay biết?Một loạt những nghi vấn cứ quẩn quanh trong tôi, giày vò tôi từ tuần này sang tuần khác. Cho đến khi xem được một clip phỏng vấn, thấy cậu ta đáp rằng giai điệu này viết thay quà cúng người bạn gái đã khuất núi, hôm nay tròn kỉ niệm ba tháng ngày giỗ của cô ấy, tự dưng tôi bật cười khanh à? Tính đến ngày hôm đó thì chúng tôi cũng đã xa nhau ba tháng, nhưng vấn đề quan trọng là, cái thời khắc gặp mặt tạm biệt, tên chết dẫm ấy còn tâm sự với tôi hắn đang độc thân thì lấy đâu ra bạn gái, lại còn đã chết? Xin lưu ý đây không phải lần đầu tiên cậu ta chém gió trêu phóng viên, có lần khi được hỏi anh có cảm nghĩ gì khi mà album của mình bị đá văng khỏi top 5 bảng xếp hạng sau một năm bám dai như đỉa, bạn thân tôi kinh khủng em ạ, tối qua tính mua thuốc chuột tự tử rồi nhưng thế nào nhà lắm chuột quá, kêu lít nhít nhức đầu nên đành phải để cho tụi nó dùng trước."Chuyện sao hạng A tìm đến cái chết chỉ vì thứ hạng nhỏ nhoi ngay lập tức trở thành tiêu điểm nóng. Người thương cảm, kẻ chê trách, quả thật khi đọc bình luận, tôi chẳng biết nên khóc hay cười?Thấm thoát đã không gặp cậu ấy ba năm có thừa, chính xác là một ngàn không trăm chín tám ngày. Và tôi sẽ có cuộc phỏng vấn lúc tám giờ ở hãng phim của cậu ấy. Tôi xuống xe buýt tầm sáu giờ hai mươi, tôi luôn đi sớm hơn giờ hẹn ít nhất một tiếng, đối với người khác là thừa thãi, nhưng đối với tôi lại cần thiết. Tôi từ khi sinh ra đã chậm chạp, não nhỏ tưởng chừng chỉ chứa được một quả nho. Mà đời phàm những người không có tài năng nổi trội muốn đạt được thành công phải nỗ lực hơn kẻ khác mười phần, thậm chí một trăm phần, bởi vậy, ngoài tính thời gian trễ trong trường hợp kẹt xe và những sự cố bất ngờ thì tôi cần thời gian để ôn lại một lượt các câu hỏi đạo diễn có thể thắc mắc. Tôi muốn chuẩn bị kĩ càng để câu trả lời của mình trơn tru mạch lạc. Kịch bản phim của tôi đã qua vòng hai, có được ký hợp đồng hay không là ở lần gặp chốt điểm sắp tới. Tôi thật chẳng hiểu sao sáu tháng trước thần tượng nhà mình lại quyết định mua lại hãng phim này, tôi biết với những hãng phim lớn hơn thì trẻ tuổi như cậu ấy khó lòng thâu tóm toàn bộ, nhưng chí ít cũng có thể góp cổ phẩn, chứ cái hãng phim thua lỗ chồng chất chất chồng, tương lai e sẽ gặp nhiều khó càng không thể hiểu được một người ở vị trí cao như vậy, sao lại đích thân phỏng vấn một biên kịch chưa có tên tuổi? Tôi siết đôi bàn tay đang rịn mồ hôi của mình vào nhau thật chặt, cố hít một hơi thật sâu, lấy can đảm đối diện với hội đồng thẩm ấy ngồi chính giữa!Cậu ấy ở ngoài đời, đẹp hơn trên các phương tiện truyền thông rất lại với trái tim đang run rẩy của tôi, cậu ấy thản nhiên tên gì?"Tôi tưởng mình nhìn nhầm, nhưng không. Tôi đã quan sát khẩu hình miệng của cậu ấy rất kỹ, và cậu ấy thậm chí còn lặp lại hai lần. Không chút sửng sốt, ngạc nhiên hay bối rối, do thái độ làm việc quá chuyên nghiệp, hay do tôi đã thay đổi quá nhiều, khiến đối phương chẳng thể nhận ra? Tôi nhớ, lần đầu tiên cậu ấy hỏi tên tôi, cũng vào một ngày mùa đông giá rét. Khi ấy tôi bảy tuổi, đang cùng cha chạy trốn trên đất Pháp xa xôi. Mẹ tôi là doanh nhân, khoản nợ mẹ để lại cho cha con tôi trước khi sang thế giới bên kia, thực sự quá khủng tôi chỉ là một thầy giáo dạy văn. Mẹ mất, ba dắt tôi đến chân trời mới nương tựa sự giúp đỡ của họ hàng. Ngặt nỗi, hình như đi tới đâu, cũng có chủ nợ của mẹ tôi, cũng có người đòi mạng cha con khuya lắm rồi mà các bác chẳng chịu đi ngủ gì sất, cứ đuổi hoài ba à."Tôi mếu máo than thở, các bác to khoẻ ráo riết bám đằng sau, bất quá, ba nhét tôi vào đám đông ven đường, dặn tôi ở quanh đây chờ ba rồi một mình chạy đánh lạc hướng. Khi ấy, tôi cứ nấc nghẹn từng cơn, vừa sụt sịt chùi nước mắt vừa ngước lên nhìn những người da trắng tóc vàng xung quanh đang đắm chìm trong những điệu nhạc êm đoán vậy thôi, bởi tôi thấy ở góc đường có chú tóc đen ngồi đánh đàn, tiếng đàn kia chắc trầm bổng du dương lắm, bởi thi thoảng có người nán lại xem, họ vỗ tay rồi bỏ những đồng xu lẻ vào chiếc ống nhôm cũ cạnh chú là một cậu bé đang nhún nhảy theo phong cách của Michael Jackson. Cậu ta chỉ cao hơn tôi một cái đầu, nhưng từng bước chân thật điêu luyện, tôi ngưỡng mộ vô cùng. Màn biểu diễn kết thúc, tôi mon men đến gần bắt dạy tớ nhảy được không?"-"Ơ ba ơi, bạn này cũng là người Việt mình nè ba."Cậu ấy thích thú khoe chú đánh đàn, đoạn quay sang hỏi thích học nhảy à?"-"Không thích lắm, nhưng tớ muốn được người ta cho tiền giống cậu."-"Cậu cần tiền làm gì?"-"Để trả nợ cho ba tớ."-"Nhưng giờ tớ bận đi xem pháo hoa rồi, mai tớ dạy cậu được không?"Tôi bẽn lẽn gật đầu, cậu ấy lấy trong ống nhôm vài đồng xu, đi một lát thì quay lại, cầm trên tay ba chiếc bánh crepe, một chiếc sầu riêng cho chú, một chiếc sô cô la của cậu ấy, và chiếc dâu tây cho xem pháo hoa với tớ không?"Tôi lại tiếp tục gật đầu. Thì ra hôm đó là ngày cuối cùng của tháng mười hai, khoảnh khắc cậu ấy nắm tay dắt tôi chạy dọc trên đại lộ Champs-Élysées, chính là thời điểm giao thừa chào đón năm mới. Những chùm pháo hoa tíu tít bám đuôi nhau bay vút lên cao, sau đó nổ tung thành nhiều màu sắc và hình thù lạ lẫm, thứ ánh sáng mỹ miều lấp lánh trên bầu trời đêm khiến tôi mê cậu bóp tay tớ?" Bị làm phiền nên tôi quay sang cằn nhằn. Cậu bé bên cạnh tôi nhe răng giải có, tớ chỉ siết nhẹ thôi mà, tại tớ gọi mãi cậu chả nghe gì cả."-"Ờ...tại pháo nổ to quá...với cả tớ bảo này, khi nói chuyện với tớ thì hãy nhìn thẳng vào mắt tớ!"-"Được rồi, con gái các cậu thật nhiễu sự."Tôi không giải thích gì thêm, bởi tôi thà là một đứa con gái nhiễu sự còn hơn là một đứa trẻ tật nguyền. Cậu ấy bảo rất thích âm thanh của pháo hoa, nghe vui tai lắm, cậu ấy còn phùng mang trợn má mô tả lại những tiếng động được cho là vô cùng thú vị, điệu bộ trông như chú ếch nhỏ vậy, tôi cười ước mình có thể nghe thứ âm thanh lộp bộp đó!-"Tớ tên Nguyên Anh, có nghĩa là vẻ đẹp tinh khôi. Mẹ tớ bảo thế, nhưng mẹ tớ đi tới một nơi rất xa rồi. Còn cậu, cậu tên gì?"Tôi đáp, tớ tên Kiều Anh. Tớ chả biết nghĩa là gì nữa, và mẹ tớ cũng tới chỗ của mẹ cậu rồi nên chắc tớ không hỏi được. Cậu ấy xoa đầu tôi tỏ vẻ cảm thông, còn đưa tôi cắn thử một miếng bánh crepe sô cô la. Nguyên rất lười, chỉ thích gọi Kiều. Mỗi lần tôi nhắc cậu ấy thường cằn nhằn, hai từ là quá dài, quá mất sức. Còn tôi thì tuỳ theo cảm hứng, lúc thích sẽ trịnh trọng kêu Nguyên Anh, khi nhọc thì học theo tính xấu của ai đó, có vẻ như Nguyên cũng không thấy phiền khi tên mình bị ăn bớt. Sau bao nhiêu năm, không biết vô tình hay cố ý, cậu ấy đã quên mất tên tôi. Tôi đành đáp rành mạch một lần nữa, cả họ lẫn tên, đầy trịnh trọng. -"Dạ, em tên Huỳnh Mai Kiều Anh."Tôi xưng em, vì còn có đạo diễn, hai tiểu thuyết gia đình đám và cả ba vị biên kịch gạo cội ngồi đó nữa. Nguyên lật qua lật lại tập hồ sơ của tôi, sau đó chất Kiều Anh, mong muốn của bạn nếu như được ký hợp đồng là nhận thù lao bằng hình thức chuyển khoản một lần. Tôi thắc mắc vì sao không phải là để sau khi chiếu rồi ăn chia theo doanh thu bộ phim?"Vì tớ cần tiền! Vì tớ có một khối u, bác sĩ nói cần phải cắt bỏ. Vì gấp lắm rồi, tớ không xoay được số tiền lớn như thế ở đâu cả. Lòng tôi trĩu nặng, thiết nghĩ những người giàu có ở đây chẳng thể thấu hiểu nỗi khổ sở của dân nghèo đâu, nên tôi chỉ kiếm đại cái cớ, lấp liếm cho em sợ phim flop thì nhà sản xuất quỵt tiền."Mấy người kia tủm tỉm cười, chị Loan, một trong hai tác giả viết tiểu thuyết còn khen tôi thật thà. Duy chỉ có cậu ấy, gương mặt cau có khó coi, nhàn nhạt kết cho chúng tôi một kịch bản mà biết trước khi lên phim sẽ flop, chi bằng bạn về luôn cho rồi."
Nhưng cho dù chị có mãn nguyện thì cuộc đời của em là do ba mẹ trao tặng, chẳng ai có quyền cướp đi, ngay cả em cũng vậy. Em muốn sống thật hạnh phúc, em muốn ba mẹ tự hào về mình, và cả Nguyên nữa, em cảm thấy thời gian ở bên cậu ấy vẫn chưa đủ, nếu có thể, em thực sự muốn nắm tay người đó, đi xa xa và đi lâu lâu một chút. Tôi từng bị áp lực vô cùng lớn bởi có một người chị gái cực kỳ xuất sắc. Mẹ chị thường xuyên đem chị ra để chế nhạo tôi. Bà mỉa mai chỉ có người giỏi giang như bà mới đẻ được đứa con ưu tú là chị, còn tôi là con nhỏ ngu dốt do "con mẹ" tôi sinh ra. Chẳng cứ mẹ kế, trong suốt quãng thời gian đi học, phần lớn bạn bè đều thích chơi với Mẫn Tiên hơn, họ cười nhạo tôi mỗi lần có một bạn nam nào đó thích tôi thay vì chị. Họ không thể chấp nhận được việc một người nhạt nhoà như tôi lại được yêu thích. Chắc tôi sẽ tự ti lắm nếu không được ba vỗ người có định kiến với con họ chẳng bao giờ nhìn thấy ưu điểm của con cả."Tôi nằm trên đùi ba nhõng nhẽo làm nũng, tôi hỏi ba mình có ưu điểm gì? Ba bảo rằng tôi là món quà tuyệt vời nhất tạo hoá ban cho ông. Tôi thân với ba tôi lắm, tôi kể hầu hết mọi chuyện với ba chỉ trừ việc mẹ kế sỉ nhục mình, tại tôi không muốn ba gây sự với mẹ khiến gia đình lục đục. Với cả tôi có ba tôi là được rồi, có ba thương tôi, có ba chỉ cho tôi rằng, cho dù tôi là ai trong cuộc đời này, cho dù tôi không xuất chúng, không có tài năng bẩm sinh, cho dù con người tôi còn vài khiếm khuyết thì tôi vẫn là tài sản vô giá của ba mẹ tôi, và tôi, vẫn có quyền được yêu thương. Ba mẹ sẽ luôn dõi theo tôi, còn một người nữa, một người đặc biệt trong tim tôi, tuy thỉnh thoảng hay giận tôi nhưng rất quan tâm tới với Alex nói thích tôi mỗi ngày và có nhiều hành động lãng mạn, Nguyên thường làm mọi việc trong thầm lặng. Mãi sau này Trường tiết lộ tôi mới biết, cái đợt cả khối mười một đi du lịch, là cậu ấy cố ý vứt gối giữ nhiệt ở lại vì tình cờ nghe thấy Mẫn Tiên bảo tôi hay bị lạnh bụng khi đi ngủ. Cũng chính cậu ấy mua thêm một phần sữa chua nha đam cho tôi sau bữa sáng, giúp tôi xắn ống tay áo rồi chăm chú ngồi xem tôi vắt sữa mà em bò bị tắc sữa thì mình phải matxa cho em ý như này này."Vì Mẫn Tiên đang gặp khó khăn với em bò bên cạnh nên tôi cố ý nói to để chị nghe thấy. Tiên thông minh hơn tôi nhiều nhưng mấy việc liên quan tới tỉ mẩn khéo léo chị lại không làm được. Ví dụ như chị không thể xâu hai sợi chỉ qua một chiếc kim, không biết móc mũ len hay dù thuộc làu làu đặc tính của loài bò sữa nhưng tới lúc thực hành vẫn bị sữa bắn tung toé vào mặt. Chị cáu chửi bò ầm ầm, tôi cố nén cười quay sang chỗ khác, bắt gặp Nguyên đang nhìn tôi đầy khó matxa với bò rất quan trọng à?"-"Quan trọng chứ, bị tắc sữa đau lắm á."Tôi đáp, Nguyên lại tò mò hỏi với người thì sao?"Với người thì tôi đã được học đâu? Cơ mà trước mặt thần tượng tôi thích tỏ ra mình hiểu biết một chút, đành phán bừa người cũng thế, cũng là động vật cả mà. Nguyên gật gù, bạn vỗ vai tôi phán câu xanh nếu sau này có khó khăn thì cứ đến tìm tớ, tớ sẽ tận lực giúp đỡ."Mới đầu tôi ừ rất thản nhiên, mãi sau nhận ra ý đùa sâu sắc trong câu nói của cậu ấy má tôi nóng bừng, tôi lườm thì người ta cười gian. Bực bội, tôi ra sức mắng chửi con người xấu xa đen tối đó, hắn liền chối bay chối hay nhỉ? Ý tớ là sau này cậu gặp khó khăn, giả sử như nghèo khó, túng quẫn, thất nghiệp thì tìm tớ, tớ sẽ tận lực giúp đỡ. Có gì sai à?"Vâng, hắn đã nói thế thì còn gì sai nữa? Ghét thật đấy, định sẽ cạch mặt cái tên đểu cáng đó một thời gian, cơ mà buổi đêm hắn cùng nhóm P547 biểu diễn tôi lại không kiềm được mà liếc mắt qua chỗ người ta. Phía dưới khán giả đông nghịt, ngoài chúng tôi còn có rất nhiều các cô các bác làm việc trong trang trại nữa nên nhóm không chọn biểu diễn nhạc trẻ mà chủ yếu là hát nhạc vàng và tình ca, sở trường của Thái. Bạn ăn mặc bảnh bao lắm, cầm mic hò những nốt cao chót vót, cao đến nỗi tôi nhức hết cả tai phải tháo tạm máy trợ thính, đợi đến khi Trường hát mới đeo vào. Trong các phần trình diễn của Trường, Công, Vũ và Thái thì Thái nhận được nhiều lời khen nhất, vì Nguyên chỉ ngồi một góc sân khấu lặng lẽ đệm đàn ghi ta cho các bạn trong nhóm nên fan Thái ở nhà xem phát trực tiếp vin cớ xỉa xói."Anh Ngu có dám hát đâu mà. Sợ vừa mở mồm ra đã hụt hơi đấy!""Chúng mày thông cảm, mọi khi ở sân khấu lớn nó toàn nhép thôi. Giờ về trang trại biểu diễn tắt điện liền." Fan Nguyên nhảy vào tranh luận nhưng không ăn thua, tôi đọc bình luận thôi mà sôi hết cả máu. Họ thừa biết vừa rồi Nguyên của chúng tôi là nghệ sĩ trẻ duy nhất được chọn sang châu Âu tham dự "Dance Solo Contest", rinh giải nhì nhưng về nước đâu có được nghỉ ngơi? Vẫn phải thi cuối kỳ, phải đi sự kiện, trong một tháng cậu ấy đã phải truyền nước tới ba lần, con người chứ có phải máy móc đâu mà đòi hoàn hảo? Rõ ràng ban đầu cả nhóm đã bàn bạc tổng cộng đêm nay chỉ có bốn tiết mục rồi mà, tại sao Thái lại vô tư thông báo với khán giả bản tình ca cuối cùng là của trưởng nhóm? Muốn thần tượng của tôi bẽ mặt hay sao? Vì đã trót giới thiệu nên Nguyên bắt buộc phải ra sân khấu, cậu ấy cúi đầu chào khán giả, gửi lời xin lỗi vì giọng của mình không được tốt lắm rồi mới bắt đầu vừa đàn vừa hát. "Em nói em không xinh đẹp,Cớ sao trái tim tôi rộn ràng?Em bảo em chẳng nổi bật,Vì đâu trong đám đông ấy, tôi vẫn thấy em?Em chỉ đang đùa thôi phải không? Hay chính em cũng không biết, tâm hồn em thuần khiết biết bao! Như cánh bồ công anh nhỏ, dập dềnh trong sương sớm. Tôi muốn làm cơn gió, đón em về bên tôi."Thật buồn cho tôi vì phải đeo máy trợ thính mới biết tường tận sức khoẻ của thần tượng, giọng Nguyên quả thật hơi khản và trầm, nhưng điều đó lại làm cho bài hát thêm phần da diết. Tôi chưa từng được nghe bài này, khán giả cũng thế nên hầu hết đều yêu cầu Nguyên hát lại, lần hai chưa đã lại đòi hát tiếp lần ba. Đêm đó clip cắt ra từ buổi biểu diễn được chia sẻ với tốc độ chóng mặt, fan Nguyên được thể nở mày nở mặt, Thái viết tâm thư thổ lộ bạn rất đau lòng vì một bộ phận nào đó chỉ thích nghe nhạc thị trường nhảm nhí chứ không đủ khả năng thưởng thức những dòng nhạc sang. Bức thư như mồi lửa khiến fandom hai bên chiến nhau tưng bừng. Tôi bình thường hóng hớt ghê lắm, mỗi tội bận chăm sóc thần tượng nên đi, sữa ấm đấy, rất tốt!"Tôi dúi cho cậu ấy cả chỗ thuốc mình mới mua, dặn mai ngủ dậy ăn sáng xong mới được uống. Nguyên chảnh không thèm cầm, viện cớ mình nhanh quên, kêu phải có người nhắc mới nhớ. Chắc thấy cậu ấy nhì nhèo nhiều quá nên Alex khó chịu xông ra trêu chọc, còn rủ tôi xuống bếp ăn đêm nữa chứ. Tôi gật đầu liền, Nguyên ban đầu hơi tức nhưng nghe tôi ghé tai thủ thỉ liền tủm tỉm cười, đồng ý giúp tôi chạy sang phòng nữ hẹn Mẫn Tiên. Đúng mười hai giờ, chúng tôi thành công lừa được cả Mẫn Tiên với Alex xuống bếp, sau đó khoá trái người phải hợp nhau đến thế nào mới có thể chat thâu đêm suốt sáng, nếu có điều kiện gặp nhau biết đâu họ sẽ xích lại gần nhau hơn. Tiếc rằng, trái với dự tính của tôi, sau một đêm bị nhốt cùng nhau mối quan hệ giữa Tiên và Alex vẫn giậm chân tại chỗ. Tôi không rõ đêm ấy hai người có ai chịu mở lời trước không, chỉ biết khi vừa về tới thành phố sau chuyến du lịch Mẫn Tiên đã vào phòng tôi đập phá đồ đạc. Chị mắng tôi là đồ dối trá. Tôi thừa nhận trước đó tôi sai vì giấu chị vụ Alex tán tỉnh tôi, nhưng nếu tôi nói, liệu chị có vui không?-"Đây là bài học cho những đứa nào rảnh chó thích xen vào chuyện của tao."Chị cảnh tỉnh tôi, đoạn cắt vụn đống khăn len trong giỏ. Đống khăn gồm ba chiếc, của ba, của chị và của Nguyên. Tôi đã đan bằng tất cả tình yêu thương, bởi vậy nên khi nhìn những mảnh len rơi lả tả, tôi giận khủng điên à? Ngày trước chị từng đòi thi nhảy với Nguyên để ép cậu ấy ôm em mà, em đâu có mắng chị đâu? Sao bây giờ em giúp chị và Alex chị lại làm quá lên thế? Chị vô lý lắm chị biết không?"-"Tao cứ vô lý đấy, thì sao? Với những con ngu không phân biệt được bản chất sự việc khác nhau như mi thì tao càng phải vô lý."-"Khác nhau ở chỗ nào?"Tôi bực mình hỏi, chị ngoác cái miệng nói một thôi một chỗ Nguyên Anh thích mi. Và Alex cũng thích mi. Crush đầu đời của tao lại đi thích mi, tại sao không phải người khác mà lại chính là mi? Ngay cả ba cũng cưng mi hơn, tao giành cả núi học bổng cũng chẳng thể làm ba phấn khởi bằng mi lọt top học sinh xuất sắc. Mẹ tao nói thật đúng mà, mi và mẹ mi giống hệt nhau, thiểu năng nhưng được cái mặt lừa tình, chỉ cần chớp mắt thì đàn ông trên thế giới đều muốn bảo vệ mi."Chị giành học bổng như cơm bữa thì đâu phải là tin gì bất ngờ đâu mà khiến ba phấn khởi như tôi lần đầu vào top học sinh xuất sắc? Dẫu biết tính Tiên hay nóng giận không kiểm soát được lời nói nhưng tôi vẫn thấy chạnh lòng. Tôi ghét cái cách chị bắt chước mẹ chị, cố ý lôi mẹ tôi vào chọc tức tôi. Nếu như mẹ con chúng tôi thực sự kém cỏi như vậy, tại sao mẹ chị phải ghen với cả người đã khuất? Vì đâu mẹ chị phát khùng lên khi phát hiện mẹ tôi vẫn luôn là nàng thơ trong văn chương của ba, khóc sưng hết cả mắt khi biết trong ví ba vẫn để ảnh mẹ tôi và phải giả ngất để ngăn không cho ba tôi ra thăm mẹ tôi dịp giỗ chạp? Tôi từng chứng kiến ba ngồi ngây ngốc nhiều tiếng đồng hồ trên bãi cỏ gần nhành hồng ở chỗ mẹ. Trong men say ba nói ba nhớ một người tới phát điên, ba bảo Kiều Anh rất giống người ấy, Kiều Anh là động lực duy nhất của ba. Sống mũi tôi cay xè vì thương mẹ, thương ba. Tôi thương cả Mẫn Tiên nữa, Mẫn Tiên của bây giờ chưa tỉnh táo hoàn toàn. Phút trước vừa tươi cười thân thiện phút sau đã quay ra mắng chửi tôi. May cho chị ở bên đó có Alex, cũng may cho tôi ở bên này có Nguyên, một người có thể vì tôi khoá trái cửa chính mà bất chấp trèo qua cửa sổ. Lúc nhìn thấy cậu ấy chui vào phòng, tim tôi giật thót, bên ngoài tuy là ban công khá rộng nhưng vẫn rất nguy hiểm. Tôi chạy ra với Nguyên, cậu ấy giả bộ kiệt sức gục vào vai tôi trông thốn dễ sợ. Tôi bật cười, Nguyên cố ý cọ chiếc cằm có mấy sợi râu ngắn cũn cỡn lên cổ tôi, nhột muốn xỉu, tôi cười vang, thế giới u ám trong tôi bỗng chốc trở nên sáng tôi dựa vào nhau đón giao thừa, đi chơi Tết với nhau. Qua Tết còn cùng nhau tham dự buổi công chiếu phim. Hiếm khi một diễn viên chỉ xuất hiện có vài phút ngắn ngủi như tôi được nhận giấy mời VIP. Tôi may mắn hơn các bạn diễn khác bởi tuy đất diễn ít nhưng lại diễn đúng cảnh thân mật với nam thần cực hot có lượng fan khủng nên nhận được sự quan tâm đặc biệt. Đây là lần đầu tiên được mời đi sự kiện lớn nên tôi có chút hồi hộp, Nguyên thì ngược lại, cậu ấy khá bình thản, chỉ thay một bộ vest đơn giản rồi ngồi ngả người vào sô pha nhàn nhã thưởng thức vẻ lóng ngóng của ý thật lòng cho tớ đi mà, mặc bộ nào đẹp nhất?"Phía nhà tài trợ gửi quá trời váy luôn, tôi chọn hoài không được nên mới phải hỏi ý kiến, thế mà tên đó đáp như cần mặc bộ nào cũng đẹp!"Còn tủm tỉm cười trông đểu đểu kiểu gì ấy, hại tôi điên hết cả người, cầm đôi giày nhảy đến định phang cho một trận. Có kẻ nhanh chóng bắt lấy tay tôi, làm bộ oan ức giải tớ là bản chất cậu đã rất đẹp rồi, vải vóc chỉ làm lu mờ vẻ đẹp ấy thôi."Cái tên này ăn gì mà ngọt miệng thế nhỉ? Hắn xoa dịu cơn tức của tôi trong chốc lát luôn à, rúc vào cổ tôi cọ chán cọ chê mới chủ động đứng dậy chọn cho tôi chiếc váy màu đen, nhìn qua có vẻ đơn điệu, nhưng lúc khoác lên người lại khiến xương quai xanh của tôi thanh tú và quyến rũ hơn hẳn. Đặc biệt khi có ánh đèn chiếu vào, chiếc vòng kim cương lấp lánh huyền ảo khiến tôi trở nên nổi bật vô cùng. Phải chăng chính vì thế nên ngay từ giây phút tôi bước ra khỏi xe cùng Nguyên, phóng viên đã hướng về phía chúng tôi nháy máy liên tục. Tôi hơi ngại, nhưng thực sự hạnh phúc vì được sánh đôi cùng người mình yêu, mặc dù chỉ với vai trò bạn diễn. Misu thì không được vui cho lắm, lúc Nguyên qua nói chuyện với đạo diễn, bạn tiến tới phía tôi mỉa những kẻ vô học mới ăn cắp spotlight của người khác!"Tôi bật cười, nếu như mọi sự chú ý của báo chí đang đổ dồn về phía nữ phụ thay vì nữ chính thì đúng là tôi đang ăn cắp spotlight của bạn rồi. Tôi biết Misu không phải là loại người dễ dàng bỏ cuộc, nhưng tôi không thể ngờ rằng trong buổi công chiếu phim quan trọng như này bạn lại gạt qua sự sang chảnh thường ngày để vào phòng thay đồ đổi một sang bộ váy hoa rộng thùng thình, xỏ đôi dép bệt đầy giản dị, sau đó nhẹ nhàng đi qua chỗ Nguyên đứng cạnh cậu ấy. Cả buổi tiệc hôm đó Misu không hề ăn gì cả, thi thoảng gặp thức ăn có mùi tanh liền bụm miệng như kiểu buồn nôn, đặc biệt mỗi khi có ai mời rượu bạn một mực từ như dự đoán của tôi, chỉ sau vài tiếng Misu đã thành công lấy lại spotlight mà bạn hằng mong ước. Báo chí đua nhau giật tít Misu mang bầu, mười báo thì cả mười khẳng định cha đứa trẻ là Nguyên, cộng đồng mạng thi nhau dự đoán giới tính của đứa trẻ, còn đặt tên cho con của hai người nữa chứ. Scandal bùng nổ một phần nào đó giúp tăng sức nóng của bộ phim, mới chỉ sau một tuần doanh thu sau đã đạt tới con số đáng mơ ước. Tên tuổi của Misu hot chưa từng thấy, bất cứ topic nào người ta cũng nói chuyện của bạn, nữ diễn viên tài sắc vẹn toàn đang mang trong mình cốt nhục của nam thần quyền lực hàng đầu trong làng giải trí."Tớ thích người như chị Misu dã man á. Chẳng như mấy chị khác giữ dáng, từ khi mang bầu lúc nào cũng chị ý cũng đi dép bệt để bảo vệ con. Chị ý sẽ là người mẹ tuyệt nhất cho mà xem.""Chắc gì đã phải con của Nguyên Anh?""Không con của Nguyên Anh thì là con của ai? Mình thích bạn Misu này ở điểm bạn ấy rất hiền, không hề phô trương, lẽ ra Misu có thể lấy cái bầu để đánh bóng tên tuổi nhưng bạn ấy luôn giữ im lặng trước tất cả những câu hỏi của phóng viên. Có thể thấy Misu thương Nguyên và đứa con sắp chào đời tới nhường nào."Trang nào cũng sôi nổi dã man, thậm chí ở chỗ làm của tôi hễ đến giờ nghỉ các biên kịch lại lấy đó làm chủ đề tám. Tâm trạng tôi não nề ảm đạm, tôi không chỉ buồn vì người yêu mình bị đồn có em bé với người con khác mà còn buồn vì cậu ấy chẳng chịu chia sẻ những khó khăn với tôi. Trên mạng họ xôn xao thông tin bộ phim hành động sắp tới của hãng bị cấm chiếu vì có quá nhiều cảnh bạo lực, mấy hội antifan còn phân tích số vốn bỏ vào quá lớn nên khả năng cao phen này Nguyên sẽ khuynh gia bại sản. Tôi không rõ lắm về kinh phí nhưng tôi biết Nguyên rất kỳ vọng vào bộ phim này, lâu lắm rồi cậu ấy mới đóng chính, năm ngoái còn sang Hàn quay đến 27 Tết mới về. Dạo gần đây Nguyên cũng làm việc muộn hơn đợt trước, đi tiếp khách nhiều hơn, nhưng hễ tôi hỏi, người ta đều gạt đi kêu ổn. Ổn đến mức thay vì về nhà với tôi, cậu ấy lại lựa chọn ở bên Misu. Mười một giờ đêm buổi tối thứ bảy, tôi nhận được tấm hình hai người đi bar với nhau kèm theo tin nhắn hết sức ngọt ngào."Nguyên Anh nói có thể đền bù cho tớ tất cả mọi thứ mà anh ấy có."Cổ họng tôi nghèn nghẹn, nước mắt rơi lã chã xuống màn hình điện thoại. Tôi định đợi Nguyên về để hỏi cậu ấy một vài chuyện, nhưng sau đó vì sợ bản thân sẽ không mở lời được, tôi đành gửi tấm hình Nguyên và Misu trong bar cho cậu ấy rồi soạn tin nhắn."Nguyên à, cậu có cần tớ nữa không? Nếu không, chỉ cần nhắn một từ, tớ sẽ lập tức dọn đi!"
bồ công anh nở muộn